Bài viết

Câu chuyện nhớ đồng đội xưa của cựu chiến binh Hứa Minh Thật

Thái Nguyên07/04/2026HOÀNG VĂN TOÁN (XUÂN DƯƠNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những nỗi nhớ không ồn ào, không nói ra thành lời,
nhưng lại theo con người ta suốt cả cuộc đời.
Với cựu chiến binh Hứa Minh Thật, nỗi nhớ ấy mang tên: đồng đội.

🌄 Những người đã cùng đi qua chiến tranh

Ngày còn trong quân ngũ, Hứa Minh Thật là một người lính bình thường như bao người khác. Ông không nhớ hết những trận đánh, nhưng lại nhớ rất rõ từng gương mặt đã cùng mình đi qua những năm tháng gian khổ.

Họ cùng nhau hành quân trong rừng sâu.
Cùng chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước.
Cùng ngồi bên bếp lửa, kể chuyện về quê hương.

Những con người ấy – không hẹn mà gặp,
không cùng máu mủ, nhưng lại gắn bó như anh em.

💔 Những người không trở về

Chiến tranh qua đi, không phải ai cũng có ngày trở về.

Có những người đồng đội của ông đã nằm lại nơi rừng sâu, không có một ngôi mộ rõ ràng, không có người thân bên cạnh.

Mỗi lần nhớ lại, ông Thật chỉ lặng im.
Ông không kể nhiều, nhưng ánh mắt luôn trĩu nặng.

Ông từng nói:
“Người còn sống… phải nhớ cho cả phần của người đã mất.”

🌧️ Nỗi nhớ trong những điều bình dị

Sau khi trở về, Hứa Minh Thật sống một cuộc đời giản dị nơi quê nhà.

Nhưng nỗi nhớ đồng đội không bao giờ rời xa ông.

  • Khi nhìn thấy bếp lửa, ông nhớ những đêm rừng

  • Khi nghe tiếng mưa, ông nhớ những lần hành quân

  • Khi nhìn con cháu sum vầy, ông lại nghĩ đến những người không còn cơ hội trở về

  • Nỗi nhớ ấy không làm ông buồn mãi,
    mà khiến ông sống chậm lại, trân trọng hơn từng ngày.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn