CÂU CHUYỆN: "THẦN ĐÈN" CHẾ TẠO BỆ PHÓNG HOẢ TIỄN TRONG LÒNG ĐỊA ĐẠO VĨNH LINH
Năm 1967, vùng đất thép Vĩnh Linh bị cày xới bởi hàng vạn tấn bom đạn từ máy bay và pháo hạm đội 7 của Mỹ bắn vào. Để đánh trả các tàu chiến Mỹ thường xuyên áp sát bờ biển nã pháo, quân ta cần các bệ phóng hỏa tiễn cơ động có thể tháo lắp nhanh để đưa lên mặt đất chiến đấu rồi lại rút xuống lòng địa đạo ẩn nấp. Ông Lê Văn Thắng, thợ cả quân giới dưới hầm sâu, được anh em gọi là "Thần đèn cơ khí" nhờ biệt tài chế tạo vũ khí từ phế liệu chiến tranh.
Năm 1967, vùng đất thép Vĩnh Linh bị cày xới bởi hàng vạn tấn bom đạn từ máy bay và pháo hạm đội 7 của Mỹ bắn vào. Để đánh trả các tàu chiến Mỹ thường xuyên áp sát bờ biển nã pháo, quân ta cần các bệ phóng hỏa tiễn cơ động có thể tháo lắp nhanh để đưa lên mặt đất chiến đấu rồi lại rút xuống lòng địa đạo ẩn nấp. Ông Lê Văn Thắng, thợ cả quân giới dưới hầm sâu, được anh em gọi là "Thần đèn cơ khí" nhờ biệt tài chế tạo vũ khí từ phế liệu chiến tranh.
Thiếu thép tấm chuẩn để làm rãnh hướng dẫn cho hỏa tiễn, ông Thắng đã nảy ra sáng kiến thu gom các mảnh xác máy bay phản lực F-4 của Mỹ bị bắn rơi. Ông dùng búa tay đập phẳng, tôi qua lửa than củi rồi dùng dũa gọt giũa thủ công để tạo thành các thanh ray dẫn hướng có độ chuẩn xác cực cao, chịu được nhiệt độ phóng lên tới hàng nghìn độ C.
Một đêm tháng 8, khi đang hoàn thiện bệ phóng cuối cùng dưới ánh đèn dầu tù mù trong lòng địa đạo ẩm ướt, một trận bom tạ dội xuống làm sập một ngách hầm bên cạnh, khói độc và bụi đất tràn vào phòng làm việc ngột ngạt. Bất chấp nguy cơ sập hầm hoàn toàn, ông Thắng vẫn cắn răng ôm chặt lấy bệ phóng để che chắn, không để bụi đất lọt vào các khớp ren cơ khí vừa mới bôi mỡ bảo dưỡng. Sự kiên cường của ông đã giúp xưởng quân giới bàn giao 5 bộ bệ phóng hỏa tiễn cải tiến đúng hạn, giúp lực lượng pháo bờ biển của ta bắn cháy hai tàu chiến Mỹ ngay trong tuần sau đó.


