Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa (1)

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng âm hưởng của một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" vẫn còn vang vọng mãi. Nếu tiền tuyến là nơi trực tiếp đối mặt với quân thù, thì ở những cung đường huyết mạch, những bản làng xa xôi, có một "thời hoa lửa" khác cũng rực rỡ và bi tráng không kém.

Cần Thơ14/01/2026Nguyễn Phước Dũng (Vĩnh Viễn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng âm hưởng của một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" vẫn còn vang vọng mãi. Nếu tiền tuyến là nơi trực tiếp đối mặt với quân thù, thì ở những cung đường huyết mạch, những bản làng xa xôi, có một "thời hoa lửa" khác cũng rực rỡ và bi tráng không kém. "Câu chuyện thời hoa lửa" bắt đầu từ những sân ga, những bến phà hay lũy tre làng – nơi diễn ra những cuộc chia ly rưng rưng nước mắt. Những người mẹ tiễn con, người vợ tiễn chồng đi vào nơi hòn tên mũi đạn với một niềm tin sắt đá: "Chưa hết giặc là chưa về". Đó là sự hy sinh thầm lặng của hậu phương, biến nỗi nhớ nhung thành sức mạnh để tăng gia sản xuất, tiếp tế cho tiền tuyến. Trên những cung đường Trường Sơn huyền thoại, "hoa lửa" chính là hình ảnh những nữ thanh niên xung phong đêm đêm quên ngủ để phá bom, mở đường. Giữa cái chết cận kề, họ vẫn cất cao tiếng hát, dùng thân mình làm cọc tiêu cho xe qua. Hay đó là những đoàn xe đạp thồ thô sơ nhưng mang cả ý chí

quật cường của một dân tộc, vượt qua đèo cao vực thẳm để vận chuyển lương thực, vũ khí. Không chỉ trên mặt đất, thời hoa lửa còn nằm sâu trong lòng đất với những hệ thống địa đạo chằng chịt như địa đạo Củ Chi hay Vĩnh Mốc. Đó là minh chứng cho trí tuệ và sức chịu đựng phi thường của quân và dân ta. Dưới lòng đất tối tăm, cuộc sống vẫn tiếp diễn, những lớp học vẫn mở, những em bé vẫn ra đời giữa tiếng bom gầm rú bên trên.Di sản và giá trị được gìn giữ cho đến ngày nay là những địa danh như Ngã ba Đồng Lộc, Thành cổ Quảng Trị hay những nghĩa trang liệt sĩ trải dài khắp đất nước đã trở thành những "địa chỉ đỏ" giáo dục truyền thống cách mạng. Mỗi tấc đất ấy đều thấm đẫm máu xương và tâm hồn của một thế hệ anh hùng. Chúng ta nhìn lại quá khứ không phải để khơi dậy nỗi đau, mà để thắp sáng lòng tự hào và trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với Tổ quốc hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn