Câu chuyện thời hoa lửa (1)
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng âm hưởng của một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" vẫn còn vang vọng mãi. Nếu tiền tuyến là nơi trực tiếp đối mặt với quân thù, thì ở những cung đường huyết mạch, những bản làng xa xôi, có một "thời hoa lửa" khác cũng rực rỡ và bi tráng không kém.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng âm hưởng của một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" vẫn còn vang vọng mãi. Nếu tiền tuyến là nơi trực tiếp đối mặt với quân thù, thì ở những cung đường huyết mạch, những bản làng xa xôi, có một "thời hoa lửa" khác cũng rực rỡ và bi tráng không kém. "Câu chuyện thời hoa lửa" bắt đầu từ những sân ga, những bến phà hay lũy tre làng – nơi diễn ra những cuộc chia ly rưng rưng nước mắt. Những người mẹ tiễn con, người vợ tiễn chồng đi vào nơi hòn tên mũi đạn với một niềm tin sắt đá: "Chưa hết giặc là chưa về". Đó là sự hy sinh thầm lặng của hậu phương, biến nỗi nhớ nhung thành sức mạnh để tăng gia sản xuất, tiếp tế cho tiền tuyến. Trên những cung đường Trường Sơn huyền thoại, "hoa lửa" chính là hình ảnh những nữ thanh niên xung phong đêm đêm quên ngủ để phá bom, mở đường. Giữa cái chết cận kề, họ vẫn cất cao tiếng hát, dùng thân mình làm cọc tiêu cho xe qua. Hay đó là những đoàn xe đạp thồ thô sơ nhưng mang cả ý chí


