Câu Chuyện "Thời Hoa Lửa"
Một trong những câu chuyện xúc động và chân thực nhất về tình đồng đội trong "thời hoa lửa" là ký ức của Thương binh hạng 1/4 - Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Đăng Giáp. Ông là người đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất tại chiến trường miền Trung và Tây Nguyên.
Thông tin Nhân chứng
Họ và tên: Nguyễn Đăng Giáp.
Năm sinh: 1954.
Quê quán: Nghi Trường, Nghi Lộc, Nghệ An.
Chức vụ/Danh hiệu: Đại tá, Anh hùng Lao động, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Thương binh hạng 1/4.
Đơn vị cũ: Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 1, Sư đoàn 2 (Quân khu 5).
Trong những năm tháng chiến đấu tại chiến trường Quảng Nam - Đà Nẵng (khoảng năm 1972 - 1974), đơn vị của ông Giáp phải đối mặt với cái đói và sự càn quét liên tục của địch. Ông kể lại rằng, có những thời điểm, một hạt muối bẻ đôi, một bát cơm chia ba là chuyện thường tình, nhưng có một kỷ niệm về "sự sống và cái chết" khiến ông ám ảnh cả đời.
Đó là một trận đánh ác liệt trên điểm cao. Sau một đợt pháo kích dữ dội của địch, ông Giáp bị thương nặng, máu chảy nhiều và dần lịm đi. Giữa làn mưa bom bão đạn, một người đồng đội tên là Hùng (cùng quê Nghệ An) đã không quản hiểm nguy, bò lại gần để băng bó và cõng ông tìm nơi trú ẩn.
Khi hai người nằm dưới một hầm chữ A chật hẹp, anh Hùng lấy ra một nắm cơm nhỏ – khẩu phần cuối cùng của anh – bẻ làm đôi và đưa cho ông Giáp:
"Giáp ơi, cố ăn đi để lấy sức mà về với u (mẹ). Tao còn khỏe, tao nhịn được. Mày mà chết thì tao biết nói sao với gia đình mày?"
Ông Giáp khi đó yếu đến mức không nuốt nổi, nhưng anh Hùng đã dùng nước suối pha chút đường kính (kỷ vật hiếm hoi) để bón cho ông từng chút một. Trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa cái chết và sự sống mong manh vô cùng, nhưng tình đồng đội đã trở thành "liều thuốc mặn" nhất.
Sau này, trong một trận đánh khác, anh Hùng đã anh dũng hy sinh. Ông Giáp may mắn sống sót nhưng mang trên mình những vết thương vĩnh viễn (thương binh 1/4). Suốt hàng chục năm sau chiến tranh, dù đã trở thành một doanh nhân thành đạt và một Đại tá quân đội, ông vẫn luôn đau đáu đi tìm lại gia đình người đồng đội năm xưa để trả lại "nửa nắm cơm" nghĩa tình ấy bằng cách chăm lo cho thân nhân của họ.
Câu chuyện không chỉ kể về sự khốc liệt của bom đạn, mà còn làm nổi bật bản chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ: Sẵn sàng nhường sự sống cho đồng đội.



