Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Chuyện kể về nhà tù Côn Đảo và cảm nghĩ của em

Hà Tĩnh14/04/2026Phan Thi Hà Giang (Lớp 5A5, trường TH Thạch Châu, xã Mai Phụ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Họ và tên: Phan Thi Hà Giang. Lớp 5A5

Trường Tiểu học Thạch Châu, Mai Phụ, Hà Tĩnh

CÂU CHYỆN VỀ NHÀ TÙ CÔN ĐẢO VÀ CẢM NGHĨ CỦA EM

Một buổi sáng, khi con tàu vừa cập bến, em đặt chân đến Côn Đảo với cảm giác háo hức xen lẫn trầm lắng. Nhưng chỉ khi bước vào Nhà tù Côn Đảo, mọi cảm xúc trong em dường như chùng xuống. Không gian nơi đây tĩnh lặng đến rợn người, những bức tường đá dày, phủ rêu phong, như đang giữ lại bao ký ức đau thương của một thời lịch sử khốc liệt.

Em bước chậm qua từng khu phòng giam. Những căn phòng tối, chật hẹp, nền xi măng lạnh buốt, trên đó vẫn còn những chiếc cùm sắt nặng nề. Người hướng dẫn kể rằng, có những lúc hàng chục người bị nhốt chung trong một không gian nhỏ bé, không đủ ánh sáng, không đủ không khí. Nghe đến đó, em bất giác rùng mình.

Khi đến khu “chuồng cọp”, em thực sự lặng người. Những song sắt đan kín phía trên, ánh nắng chiếu xuống từng vệt nhỏ hẹp. Em tưởng tượng cảnh những người tù bị giam dưới đó, bị phơi mình giữa nắng gắt, bị tra tấn dã man mà không thể kêu cứu. Trong khoảnh khắc ấy, em như nghe thấy tiếng xiềng xích va vào nhau, tiếng gọi nhau trong tuyệt vọng nhưng vẫn đầy kiên cường.

Bỗng trong trí tưởng tượng, em thấy một người chiến sĩ trẻ đang tựa lưng vào bức tường lạnh. Dù cơ thể tiều tụy, ánh mắt anh vẫn sáng lên niềm tin. Anh kể rằng, nơi đây từng được gọi là “địa ngục trần gian”, nhưng cũng chính tại nơi tăm tối này, ý chí con người lại tỏa sáng rực rỡ nhất. Họ bí mật truyền cho nhau từng câu hát cách mạng, từng lời động viên, giữ vững niềm tin rằng một ngày nào đó đất nước sẽ được tự do.

Nghe đến đó, cổ họng em nghẹn lại. Em đưa tay chạm vào bức tường thô ráp, cảm nhận như vẫn còn hơi ấm của những con người đã từng sống, chiến đấu và hy sinh nơi đây. Mỗi góc tường, mỗi hiện vật không còn vô tri, mà trở thành những chứng nhân sống động của lịch sử.

Rời khỏi khu nhà tù, em đến nghĩa trang Hàng Dương. Không gian yên bình đến lạ, trái ngược hoàn toàn với những gì vừa chứng kiến. Những hàng mộ trắng nằm lặng lẽ dưới tán cây, như nhắc nhở về sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại. Em đứng lặng hồi lâu, lòng trào dâng niềm biết ơn sâu sắc.

Chuyến đi kết thúc, nhưng cảm xúc vẫn còn đọng lại mãi trong em. Em hiểu rằng, tự do hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà được đánh đổi bằng biết bao máu và nước mắt.

Nhà tù Côn Đảo không chỉ là một di tích lịch sử, mà còn là bản anh hùng ca bất diệt về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng tự do của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn