CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA LÝ TỰ TRỌNG – KHI BẢN TUYÊN NGÔN TUỔI MƯỜI BẢY HÓA NGỌN ĐUỐC SOI ĐƯỜNG
Tác giả: Ngô Xuân Cương
Đơn vị: Ngành Khoa học Máy tính, Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Thái
Nguyên (ICTU)
*LỜI NÓI ĐẦU
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện được viết nên trong thời hoa lửa vẫn còn
nguyên sức lay động đối với mỗi thế hệ người Việt Nam hôm nay. Được sống, học tập và theo
đuổi ước mơ dưới bầu trời hòa bình, em đến với lịch sử không chỉ bằng tri thức sách vở mà còn
bằng nhu cầu lắng nghe, thấu hiểu và đối thoại với quá khứ.
Cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa” chính là cơ hội để em nhìn lại những con người đã làm nên
lịch sử bằng cả thanh xuân và sự hy sinh lẫm liệt của mình. Bài viết này xin được khắc họa chân
dung anh hùng liệt sĩ Lý Tự Trọng – người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên đã dùng
chính lồng ngực tuổi mười bảy của mình để chắn đạn cho đồng chí, và dùng pháp trường của kẻ
thù làm nơi cất lên bản tuyên ngôn bất hủ cho tuổi trẻ Việt Nam.
Qua câu chuyện ấy, em mong muốn không chỉ kể lại một khoảnh khắc lịch sử chấn động, mà
còn gửi gắm những suy ngẫm cá nhân về lý tưởng sống, sự dấn thân và trách nhiệm của người
trẻ. Viết về Lý Tự Trọng, với em, là một hành trình tự vấn: Tuổi trẻ của mỗi người chỉ có một lần,
ta sẽ chọn "con đường" nào để thanh xuân không trôi qua vô nghĩa? Từ câu chuyện thời hoa
lửa ấy, em hy vọng bài viết có thể chạm tới trái tim người đọc, tiếp thêm ngọn lửa nhiệt huyết
để thế hệ hôm nay vững bước trên hành trình xây dựng đất nước.
I. Từ kiếp sống tha hương đến hình hài một nhân cách
Có những con người mang trong mình dòng máu Lạc Hồng, dù sinh ra ở nơi đất khách quê
người nhưng tình yêu Tổ quốc vẫn chảy tràn trong huyết quản. Lý Tự Trọng (tên thật là Lê Hữu
Trọng) là một con người như thế. Anh sinh năm 1914 tại bản Mạy, tỉnh Nakhon Phanom, Thái
Lan, trong một gia đình Việt kiều yêu nước gốc Thạch Hà, Hà Tĩnh – những người đã phải rời bỏ
quê hương để tránh sự truy lùng của thực dân Pháp.
Tuổi thơ của Lý Tự Trọng lớn lên trong cảnh tha hương, chứng kiến nỗi xót xa của những người
dân mất nước phải sống nhờ nương bóng người. Thế nhưng, chính môi trường ấy lại là cái nôi
nuôi dưỡng tinh thần yêu nước của cậu bé Trọng. Trong những đêm nghe cha mẹ kể chuyện về
quê nhà chìm trong gông xiềng nô lệ, ngọn lửa căm thù giặc đã âm thầm nhen nhóm. Ở Lý Tự
Trọng, lý tưởng cách mạng không nảy mầm từ những lý thuyết cao siêu, mà được tượng hình từ
chính giọt nước mắt tha hương và khát vọng cháy bỏng: được thấy đồng bào mình ngẩng cao
đầu trên chính mảnh đất quê cha đất tổ.
II. Khi non sông cất tiếng gọi: Đứa trẻ mang sứ mệnh lịch sử
Khác với nhiều người bước vào con đường cách mạng khi đã trưởng thành, Lý Tự Trọng dấn
thân vì nghĩa lớn khi mới là một cậu thiếu niên. Năm 1926, nhờ tư chất thông minh và lòng yêu
nước sắt son, cậu bé 12 tuổi ấy được lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc lựa chọn vào nhóm thiếu niên
tiền phong đưa sang Quảng Châu (Trung Quốc) đào tạo, và đích thân Người đổi tên anh thành
Lý Tự Trọng.
Năm 1929, khi mới 15 tuổi, Lý Tự Trọng được cử về Sài Gòn mang theo một sứ mệnh vô cùng
quan trọng: thành lập Đoàn Thanh niên Cộng sản và làm liên lạc cho Xứ ủy Nam Kỳ. Sống và
hoạt động ngay giữa sào huyệt của kẻ thù – nơi mật thám Pháp giăng lưới bủa vây khắp chốn –
người thiếu niên ấy hiện lên với sự mưu trí, dũng cảm phi thường. Bề ngoài, anh hóa thân
thành người nhặt than ở bến cảng, lúc thì làm người chạy cờ, nhưng bên trong lại là một nòng
cốt sắc bén, luồn sâu vào hàng ngũ công nhân để vận động và truyền bá ánh sáng cách mạng.
III. Những năm tháng lửa thử vàng: Bản lĩnh nơi ngục tù tăm tối
Ngày 8 tháng 2 năm 1931, một buổi diễn thuyết chớp nhoáng của Đảng được tổ chức tại Sài
Gòn. Khi đồng chí Phan Bôi đang đứng trên bục vạch trần tội ác của thực dân Pháp, tên thanh
tra mật thám khét tiếng Legrand cùng đám cảnh sát ập tới định vây bắt.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, để bảo vệ an toàn cho cán bộ lãnh đạo và đồng bào, Lý
Tự Trọng không ngần ngại rút súng bắn gục tên Legrand. Đồng chí của anh chạy thoát, nhưng
anh thì bị bắt.
Bị giam cầm tại Khám Lớn Sài Gòn, kẻ thù dùng mọi cực hình tra tấn man rợ nhất đối với một
thân thể chưa tròn 17 tuổi. Chúng trói anh, đánh đập đến thịt nát xương tan, thậm chí dùng
đến những trò dụ dỗ đê hèn. Nhưng tất cả những ngón đòn bạo chúa ấy đều bất lực trước ý chí
của người thanh niên cộng sản. Anh không khai nửa lời, kiên trung bảo vệ bí mật của Đảng, biến
chính phòng giam tăm tối thành nơi rèn luyện khí tiết.
IV. Khoảnh khắc bất tử: Tuyên ngôn tuổi mười bảy làm rúng động kẻ thù
Không khuất phục được anh, thực dân Pháp mở một phiên tòa đại hình, kết án tử hình người
thanh niên chưa đủ tuổi thành niên. Đứng trước vành móng ngựa, đối diện với những tên quan
tòa xảo quyệt, Lý Tự Trọng không hề có lấy một tia run sợ.
Khi viên luật sư bào chữa cho anh xin tòa ân xá với lý do anh "chưa đến tuổi trưởng thành",
"hành động thiếu suy nghĩ", Lý Tự Trọng đã gạt phắt đi. Đôi mắt anh sáng rực, giọng nói dõng
dạc vang lên giữa chốn công đường, tạc vào lịch sử một câu nói bất hủ:
"Tôi hành động có suy nghĩ. Tôi hiểu việc tôi làm. Tôi làm vì mục đích cách mạng. Tôi chưa đến
tuổi trưởng thành thật, nhưng tôi đã đủ trí khôn để hiểu con đường của thanh niên chỉ là con
đường cách mạng, không thể có con đường nào khác!"
Câu nói ấy như một nhát chém chí mạng vào sự ngạo mạn của kẻ thù, đồng thời là một tiếng
sấm truyền đánh thức thanh niên cả nước. Lời tuyên ngôn không hề có sự ân hận hay bi lụy, mà
lấp lánh sự kiêu hãnh của một người đã tìm thấy ánh sáng chân lý của cuộc đời.
V. Ánh nhìn của người ở lại: Quốc tế ca vang vọng pháp trường
Ngày 21 tháng 11 năm 1931, bầu trời Sài Gòn u ám. Kẻ thù vội vã đưa Lý Tự Trọng ra pháp
trường trong sương sớm để tránh sự phản kháng của nhân dân. Bước ra giá máy chém, người
thiếu niên ấy bình thản lạ thường.
Giữa vòng vây của lưỡi lê và họng súng, anh cất cao tiếng hát bài "Quốc tế ca". Âm vang hùng
tráng của bài hát hòa cùng khí phách của anh đã làm cho những tên đao phủ phải run tay. Trong
các xà lim của Khám Lớn, hàng ngàn người tù chính trị ôm lấy song sắt, rưng rưng nước mắt.
Không một tiếng khóc than, sự hy sinh của Lý Tự Trọng ngay lập tức hóa thành sức mạnh, thắp
bùng lên ngọn lửa đấu tranh và lòng căm thù giặc sục sôi trong trái tim của những người ở lại.
VI. Từ một con người đến biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng
Sự hy sinh của Lý Tự Trọng ở tuổi 17 mang ý nghĩa biểu tượng vô cùng to lớn. Anh là người
đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên đã dùng chính máu của mình để tô thắm lá cờ vinh
quang của Đoàn.
Cái chết của anh không phải là dấu chấm hết, mà là một dấu gạch nối vĩ đại, mở ra một kỷ
nguyên dấn thân của hàng triệu thanh niên Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến vệ quốc sau
này. Anh trở thành ngọn hải đăng chói lọi, chứng minh một chân lý: Tuổi trẻ Việt Nam khi đã
được giác ngộ lý tưởng thì không có một thế lực bạo tàn nào có thể khuất phục được.
VII. Dư âm lịch sử: Tiếng gọi thanh xuân vượt thời gian
Gần một thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày lưỡi máy chém lạnh lẽo cướp đi sinh mệnh của người
anh hùng tuổi 17. Đất nước hôm nay đã hoàn toàn độc lập, thanh bình. Thanh niên Việt Nam
không còn phải đối diện với lao tù hay máy chém.
Nhưng khi đọc lại câu nói "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng", thế hệ trẻ
chúng ta không khỏi giật mình tự hỏi: Cách mạng của thời bình là gì? Nếu Lý Tự Trọng dùng tuổi
17 để đổi lấy độc lập cho non sông, thì tuổi 17, 20 của chúng ta hôm nay đang được dành cho
điều gì? Sẽ thật có lỗi với tiền nhân nếu chúng ta để thanh xuân trôi qua trong sự ỷ lại, sống ích
kỷ hay gục ngã trước những khó khăn của kỷ nguyên hội nhập.
VIII. Thân người ngã xuống, Tổ quốc đứng lên
Trong dòng chảy lịch sử Việt Nam, có những sinh mệnh kết thúc ở độ tuổi rực rỡ nhất để đổi lấy
sự trường tồn cho dân tộc. Lý Tự Trọng là một bông hoa nở rộ giữa mùa dông bão, dùng sinh
thể của mình để che chắn cho mầm xanh cách mạng. Một lồng ngực trẻ dũng cảm đứng ra nhận
đạn, một cái đầu ngẩng cao trước máy chém để cả một dân tộc được cởi trói và đứng thẳng.
Với tư cách là một sinh viên Khoa học Máy tính – một người trẻ đang cầm trên tay những công
cụ để kiến tạo tương lai, em thấu hiểu rằng: "Con đường cách mạng" ngày nay chính là con
đường làm chủ tri thức, là khát vọng khởi nghiệp, đổi mới sáng tạo để đưa Việt Nam vươn tầm
thế giới. Không có súng đạn, vũ khí của chúng ta là trí tuệ và sự tử tế. Lấy lý tưởng của Lý Tự
Trọng làm kim chỉ nam, mỗi thanh niên hôm nay cần dấn thân học tập, rèn luyện bản lĩnh, để
không chỉ sống một cuộc đời cho riêng mình, mà còn là điểm tựa vững chắc đưa đất nước tiến
lên đài vinh quang.
Bản tuyên ngôn tuổi mười bảy ngày ấy sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm và soi
đường cho triệu triệu trái tim tuổi trẻ Việt Nam trên mọi chặng đường.


