Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM

Tây Ninh22/05/2026Nguyễn Ngọc Tuyết Trang (Trường Tiểu học Lê Thị Hồng Gấm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi bom đạn phủ kín bầu trời, có những con người bình dị đã sống và chiến đấu với ý chí phi thường. Bà ngoại tôi là một người như thế.

Năm mười tám tuổi, bà tham gia thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và thuốc men ra tiền tuyến. Những con đường bà đi là lối mòn xuyên rừng, đầy bom rơi và hiểm nguy. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với cái chết, nhưng bà và đồng đội chưa bao giờ chùn bước.

Một đêm mưa, trời tối đen như mực. Đoàn của bà phải vượt qua đoạn đường vừa bị đánh phá. Đất đá còn nóng, khói vẫn bốc lên. Trong bóng tối, bà thắp một ngọn đèn nhỏ, lấy tay che lại để ánh sáng không lộ ra ngoài. Ánh đèn yếu ớt ấy lại trở thành điểm tựa, dẫn cả đoàn tiến lên.

Bất ngờ, một tiếng nổ vang lên phía trước, một người trong đoàn bị thương nặng. Không chút do dự, bà cùng mọi người đưa đồng đội vào chỗ an toàn, băng bó rồi tiếp tục hành trình. Khi kể lại, bà nói rằng lúc ấy không nghĩ đến sợ hãi, chỉ nghĩ làm sao hoàn thành nhiệm vụ, để những người lính ngoài mặt trận có đủ lương thực và thuốc men.

Chiến tranh qua đi, bà trở về cuộc sống đời thường. Nhưng trong ký ức bà vẫn luôn cháy sáng ngọn đèn năm ấy – ngọn đèn của lòng dũng cảm, của tình đồng đội và niềm tin vào ngày mai hòa bình.

Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, tôi càng thấm thía những hy sinh thầm lặng ấy. “Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ngọn đèn trong đêm vẫn nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm và cố gắng vì tương lai đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn