CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Trong chương trình "Câu chuyện thời hoa lửa", tác giả được gặp một cựu thanh niên xung phong hơn bảy mươi tuổi. Qua lời kể về những năm tháng tham gia mở đường, vận chuyển lương thực, tải đạn và cứu thương giữa chiến tranh ác liệt, tác giả cảm nhận sâu sắc tinh thần dũng cảm, tình đồng chí và lòng yêu nước của thế hệ đi trước. Cuộc gặp giúp tác giả hiểu rằng hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao sự hy sinh, đồng thời nhận thức được trách nhiệm của thế hệ trẻ là biết ơn, sống có lý tưởng, học tập, lao động và góp phần xây dựng đất nước. Những câu chuyện lịch sử sẽ luôn là ngọn lửa nuôi dưỡng lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm trong mỗi người Việt Nam.

Có những cuộc gặp gỡ chỉ diễn ra trong vài giờ nhưng để lại những bài học theo suốt cả cuộc đời. Với tôi, cuộc gặp một cựu thanh niên xung phong trong chương trình "Câu chuyện thời hoa lửa" là một trải nghiệm như thế.
Bà đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng, đôi bàn tay gầy guộc nhưng ánh mắt vẫn sáng và nụ cười vẫn hiền hậu. Trên bàn là chiếc khăn rằn đã sờn màu cùng tấm huy hiệu được bà cất giữ hơn nửa thế kỷ. Khi được hỏi về những năm tháng chiến tranh, bà lặng đi một lúc rồi nhẹ nhàng nói: "Đó là quãng đời gian khổ nhất, nhưng cũng là quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ."
Ngày ấy, bà mới mười chín tuổi đã tình nguyện rời quê hương để tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Công việc của bà là mở đường, vận chuyển lương thực, tải đạn và cứu thương giữa mưa bom, bão đạn. Có những đêm cả đơn vị thức trắng để thông đường cho đoàn xe ra tiền tuyến. Có những lần bom nổ ngay bên cạnh, đất đá phủ kín người nhưng ai cũng nhanh chóng đứng dậy, tiếp tục làm nhiệm vụ.
Bà kể rằng điều khiến bà nhớ nhất không phải là những gian khổ, mà là tình đồng chí, đồng đội. Mọi người luôn nhường nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, động viên nhau vượt qua nỗi sợ hãi và mất mát. Chính tình yêu Tổ quốc và niềm tin vào ngày chiến thắng đã giúp họ kiên cường bước tiếp.
Lắng nghe câu chuyện của bà, tôi nhận ra rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả của biết bao con người bình dị đã sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ đất nước. Những kỷ vật cũ kỹ, những bức ảnh đã úa màu hay những lời kể mộc mạc đều chứa đựng những giá trị lịch sử vô cùng quý báu.
Đề án "Câu chuyện thời hoa lửa" đã tạo nên một nhịp cầu để quá khứ gặp gỡ hiện tại. Những câu chuyện được ghi lại không chỉ để lưu giữ ký ức mà còn để giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý thức trách nhiệm đối với quê hương. Mỗi nhân chứng lịch sử là một "trang sử sống", giúp chúng ta hiểu rằng tự do và hòa bình luôn phải được gìn giữ bằng sự biết ơn và trách nhiệm.
Rời khỏi buổi gặp, tôi mang theo nhiều cảm xúc khó quên. Tôi hiểu rằng trách nhiệm của thế hệ hôm nay không chỉ là tưởng nhớ những người đã cống hiến, mà còn phải sống có lý tưởng, học tập, lao động và góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển.
Thời gian có thể làm phai màu những kỷ vật, nhưng không thể làm phai nhạt những giá trị mà các thế hệ đi trước đã để lại. Chừng nào những câu chuyện ấy còn được kể, chừng đó ngọn lửa yêu nước vẫn sẽ tiếp tục cháy sáng trong trái tim mỗi người Việt Nam.


