Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa: Người lái đò bên bến sông lặng

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một vùng quê ven sông miền Trung, nơi dòng nước vẫn chảy hiền hòa qua bao mùa lũ, có một bến đò nhỏ từng giữ vai trò đặc biệt trong những năm tháng chiến tranh. Đó không chỉ là nơi qua sông của người dân, mà còn là tuyến vận chuyển bí mật nối hậu phương với tiền tuyến.

Người chèo đò ở bến ấy là ông Tám. Ai cũng nghĩ ông chỉ là một người dân bình thường, sống bằng nghề đưa khách qua sông. Nhưng ít ai biết rằng, trong những năm tháng “hoa lửa”, chiếc đò nhỏ của ông đã từng chở biết bao chuyến hàng quan trọng, thậm chí cả những cán bộ liên lạc trong những thời khắc nguy hiểm nhất.

Ông Tám không nói nhiều về mình. Ông chỉ thường bảo:
– “Sông thì phải có người qua, thời chiến hay thời bình cũng vậy.”

Chiếc đò của ông cũ kỹ, mái chèo đã mòn, nhưng luôn được ông giữ gìn cẩn thận. Ban ngày, ông vẫn chở người dân qua sông như bình thường. Nhưng khi màn đêm buông xuống, bến sông trở nên tĩnh lặng, đó cũng là lúc những chuyến đi đặc biệt bắt đầu.

Những người được chở ban đêm thường không nói tên, không mang theo hành lý rõ ràng. Họ chỉ trao cho ông một tín hiệu nhỏ, và ông hiểu phải đưa họ đến đâu. Mỗi chuyến đi đều nhanh, im lặng và tuyệt đối cẩn trọng, bởi chỉ cần bị phát hiện, cả bến sông có thể bị nguy hiểm.

Một đêm mùa mưa, nước sông dâng cao, chảy xiết. Gió thổi mạnh khiến cây cối hai bên bờ nghiêng ngả. Đó là thời điểm nguy hiểm nhất trong năm, nhưng cũng là lúc ông Tám nhận được một chuyến đò khẩn cấp.

Một nhóm người cần vượt sông để kịp chuyển thông tin quan trọng. Không ai có thể chờ đến sáng.

Ông Tám nhìn dòng nước, rồi chỉ nói:
– “Lên đò.”

Chiếc đò rời bến trong màn mưa dày đặc. Dòng sông đen kịt, sóng vỗ mạnh vào mạn thuyền. Mái chèo của ông Tám đều đặn, chắc chắn, dù nước liên tục tạt vào mặt.

Giữa dòng sông, một tiếng động cơ máy bay vang lên từ xa. Mọi người trên đò im lặng. Không ai nói gì, chỉ có tiếng nước và tiếng tim đập dồn dập.

Một người trên đò khẽ hỏi:
– “Ông có sợ không?”

Ông Tám không quay lại, chỉ đáp:
– “Sợ thì ai mà không sợ. Nhưng không chèo thì lấy ai đưa người ta qua sông.”

Chiếc đò vẫn tiếp tục tiến về bờ bên kia.

May mắn thay, họ đến nơi an toàn trước khi máy bay quét qua khu vực. Chuyến đi ấy hoàn thành trong im lặng, như bao chuyến khác mà không ai ghi lại.

Nhưng chiến tranh không bao giờ dừng lại dễ dàng.

Một lần khác, khi ông Tám đang chuẩn bị cho một chuyến đò ban đêm, bến sông bất ngờ bị phát hiện. Đạn pháo từ xa rơi xuống khiến mặt đất rung chuyển. Người dân hoảng loạn chạy đi.

Ông Tám nhanh chóng đưa chiếc đò ra giữa sông, cố giữ cho nó không bị lật.

Có người hô:
– “Đi đi ông ơi! Nguy hiểm lắm!”

Ông chỉ lắc đầu:
– “Đò còn ở đây thì còn đường.”

Trong lúc hỗn loạn, một nhóm người vẫn đang chờ ở bờ bên kia không thể quay lại. Ông Tám lập tức chèo đò quay đầu, bất chấp nguy hiểm.

Khi đò vừa cập bến, một tiếng nổ lớn vang lên gần đó. Ánh sáng chớp lóe cả mặt sông.

Sau đêm ấy, ông Tám không còn chèo đò ban đêm nữa. Nhưng chiếc đò vẫn nằm đó, như một phần ký ức không thể xóa.

Sau chiến tranh, bến sông trở lại bình yên. Người dân xây lại nhà cửa, trẻ con lại tắm sông, tiếng cười vang lên khắp nơi. Nhưng mỗi khi đi ngang qua bến cũ, người ta vẫn kể lại câu chuyện về ông Tám – người lái đò lặng lẽ trong thời hoa lửa.

Không ai gọi ông là anh hùng theo cách lớn lao. Nhưng với họ, ông là người đã giữ cho những chuyến đi được tiếp tục, khi cả dòng sông từng có thể trở thành ranh giới sinh tử.

Ngày ông mất, người dân trong làng đặt một tấm bia nhỏ bên bến sông cũ. Trên đó chỉ ghi một dòng đơn giản: “Người giữ nhịp sông trong những năm tháng chiến tranh.”

“Thời hoa lửa” không chỉ ở chiến trường, mà còn ở những bến sông, những mái chèo, những con người thầm lặng như ông Tám – những người đã đưa sự sống đi qua giữa ranh giới của mất mát và hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa: Người lái đò bên bến sông lặng | Câu chuyện thời hoa lửa