CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH NƠI ĐẤT LỬA
Câu chuyện “thời hoa lửa” của ông Nguyễn Ngọc Đê là bản anh hùng ca của lòng dũng cảm, của niềm tin bất diệt vào Tổ quốc. Dù năm tháng đã lùi xa, nhưng ánh lửa của thời tuổi trẻ ấy vẫn cháy mãi trong trái tim người cựu chiến binh già – ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần cách mạng kiên trung, bất khuất.

Thực hiện kế hoạch của Trung Ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh và BTV Thành đoàn về Đề Án Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Tham Gia Lưu Giữ Và Tuyên Truyền Các Câu Chuyện Lịch Sử Với Chủ Đề: Câu Chuyện Thời Hoa Lửa, Đoàn Thanh Niên xã Nam Thanh Miện đã đến thăm hỏi và lắng nghe câu chuyện của Cựu Chiến Binh ông:Nguyễn Ngọc Đê - Trung đội trưởng C6D2E1F5 tại thôn Phù Tải 2 xã Nam Thanh Miện.
Cùng lắng nghe, cùng cảm nhận nhịp đập của lịch sử qua câu chuyện về người lính – để thêm trân trọng, biết ơn những hy sinh lớn lao mà cha ông ta đã cống hiến cho thế hệ hôm nay được sống trong "hòa bình":Giữa thôn Phù Tải 2, xã Nam Thanh Miện hôm nay, vẫn vang vọng giọng nói trầm ấm của người cựu binh già – ông Nguyễn Ngọc Đê, Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh thôn. Mái tóc đã bạc màu sương gió, nhưng trong ánh mắt ông vẫn sáng lên niềm tự hào của một thời thanh xuân rực lửa – thời mà “tuổi mười tám, đôi mươi” sẵn sàng gác lại giấc mơ học hành, tình yêu và tuổi trẻ để khoác lên mình màu áo lính.Tháng 3 năm 1975 – khi miền Nam đang bước vào những ngày chiến sự ác liệt nhất, chàng trai Nguyễn Ngọc Đê, quê ở vùng quê Thanh Giang – Thanh Miện, đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, gia nhập Đại đội C6 – D2 – E1 – F5, Quân khu 7. Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với những năm tháng bom đạn, khói lửa và sự hy sinh thầm lặng.Ông kể, ngày hành quân vào Nam, ba lô chỉ có vài bộ quần áo, chiếc võng và cuốn sổ nhỏ ghi địa chỉ gia đình. Con đường Trường Sơn mịt mù khói bom, đạn pháo gào thét bên tai, nhưng lòng người lính trẻ chỉ có một niềm tin duy nhất – “Tất cả vì miền Nam ruột thịt, vì ngày thống nhất non sông.”Trên chiến trường ác liệt, đồng đội ông – những người bạn cùng tuổi đôi mươi – có người đã ngã xuống khi mùa xuân còn chưa kịp đến. Ông may mắn sống sót, mang trong mình những vết thương của chiến tranh, nhưng với ông, đó là những “vết thương vinh dự”, là ký ức thiêng liêng của đời người lính.Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông trở về quê hương với bộ quân phục bạc màu nắng gió. Cánh đồng quê nhà lại đón người lính năm xưa trở về dựng xây cuộc sống mới. Từ người lính chiến đấu nơi chiến trường, ông lại hóa thân thành người chiến sĩ trên mặt trận đời thường – gương mẫu trong công việc, tận tụy với bà con lối xóm, luôn đi đầu trong các phong trào của địa phương.Giờ đây, khi đứng trước bia lưu niệm thành lập Tỉnh đội Hải Dương, đôi mắt ông lặng nhìn xa xăm – nơi ký ức những đồng đội năm xưa vẫn còn vọng lại. Ông kể lại câu chuyện của mình không phải để nhắc đến chiến công, mà để nhắn nhủ thế hệ trẻ hôm nay rằng:“Hòa bình không tự nhiên mà có. Mỗi tấc đất quê hương đều được đánh đổi bằng máu xương và nước mắt. Hãy sống xứng đáng với những gì thế hệ cha anh đã hy sinh.”Câu chuyện “thời hoa lửa” của ông Nguyễn Ngọc Đê là bản anh hùng ca của lòng dũng cảm, của niềm tin bất diệt vào Tổ quốc. Dù năm tháng đã lùi xa, nhưng ánh lửa của thời tuổi trẻ ấy vẫn cháy mãi trong trái tim người cựu chiến binh già – ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần cách mạng kiên trung, bất khuất.Thực hiện kế hoạch của Trung Ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh và BTV Thành đoàn về Đề Án Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Tham Gia Lưu Giữ Và Tuyên Truyền Các Câu Chuyện Lịch Sử Với Chủ Đề: Câu Chuyện Thời Hoa Lửa, Đoàn Thanh Niên xã Nam Thanh Miện đã đến thăm hỏi và lắng nghe câu chuyện của Cựu Chiến Binh ông:Nguyễn Ngọc Đê - Trung đội trưởng C6D2E1F5 tại thôn Phù Tải 2 xã Nam Thanh Miện.
Cùng lắng nghe, cùng cảm nhận nhịp đập của lịch sử qua câu chuyện về người lính – để thêm trân trọng, biết ơn những hy sinh lớn lao mà cha ông ta đã cống hiến cho thế hệ hôm nay được sống trong "hòa bình":Giữa thôn Phù Tải 2, xã Nam Thanh Miện hôm nay, vẫn vang vọng giọng nói trầm ấm của người cựu binh già – ông Nguyễn Ngọc Đê, Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh thôn. Mái tóc đã bạc màu sương gió, nhưng trong ánh mắt ông vẫn sáng lên niềm tự hào của một thời thanh xuân rực lửa – thời mà “tuổi mười tám, đôi mươi” sẵn sàng gác lại giấc mơ học hành, tình yêu và tuổi trẻ để khoác lên mình màu áo lính.Tháng 3 năm 1975 – khi miền Nam đang bước vào những ngày chiến sự ác liệt nhất, chàng trai Nguyễn Ngọc Đê, quê ở vùng quê Thanh Giang – Thanh Miện, đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, gia nhập Đại đội C6 – D2 – E1 – F5, Quân khu 7. Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với những năm tháng bom đạn, khói lửa và sự hy sinh thầm lặng.Ông kể, ngày hành quân vào Nam, ba lô chỉ có vài bộ quần áo, chiếc võng và cuốn sổ nhỏ ghi địa chỉ gia đình. Con đường Trường Sơn mịt mù khói bom, đạn pháo gào thét bên tai, nhưng lòng người lính trẻ chỉ có một niềm tin duy nhất – “Tất cả vì miền Nam ruột thịt, vì ngày thống nhất non sông.”Trên chiến trường ác liệt, đồng đội ông – những người bạn cùng tuổi đôi mươi – có người đã ngã xuống khi mùa xuân còn chưa kịp đến. Ông may mắn sống sót, mang trong mình những vết thương của chiến tranh, nhưng với ông, đó là những “vết thương vinh dự”, là ký ức thiêng liêng của đời người lính.Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông trở về quê hương với bộ quân phục bạc màu nắng gió. Cánh đồng quê nhà lại đón người lính năm xưa trở về dựng xây cuộc sống mới. Từ người lính chiến đấu nơi chiến trường, ông lại hóa thân thành người chiến sĩ trên mặt trận đời thường – gương mẫu trong công việc, tận tụy với bà con lối xóm, luôn đi đầu trong các phong trào của địa phương.Giờ đây, khi đứng trước bia lưu niệm thành lập Tỉnh đội Hải Dương, đôi mắt ông lặng nhìn xa xăm – nơi ký ức những đồng đội năm xưa vẫn còn vọng lại. Ông kể lại câu chuyện của mình không phải để nhắc đến chiến công, mà để nhắn nhủ thế hệ trẻ hôm nay rằng:“Hòa bình không tự nhiên mà có. Mỗi tấc đất quê hương đều được đánh đổi bằng máu xương và nước mắt. Hãy sống xứng đáng với những gì thế hệ cha anh đã hy sinh.”Câu chuyện “thời hoa lửa” của ông Nguyễn Ngọc Đê là bản anh hùng ca của lòng dũng cảm, của niềm tin bất diệt vào Tổ quốc. Dù năm tháng đã lùi xa, nhưng ánh lửa của thời tuổi trẻ ấy vẫn cháy mãi trong trái tim người cựu chiến binh già – ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần cách mạng kiên trung, bất khuất.Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



