Bài viết

🔥 CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA NGUYỄN BÌNH – NGƯỜI GIEO NHỮNG “HẠT GIỐNG” CHO ĐỘI NGŨ CÁN BỘ QUÂN SỰ

Trung tướng Nguyễn Bình không chỉ chú trọng tổ chức chiến đấu mà còn quan tâm đào tạo đội ngũ cán bộ quân sự. Năm 1945, ông thành lập Trường Quân chính Miền Đông, tổ chức 2 khóa với hơn 100 học viên. Câu chuyện nhắc thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của học tập, rèn luyện và đầu tư cho con người để xây dựng tương lai.

Thái Nguyên24/08/2026Xã Mậu Duệ (Đoàn xã Mậu Duệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người được nhớ đến qua những trận đánh.

Nhưng cũng có những người để lại dấu ấn bằng việc đào tạo những con người sẽ tiếp tục gánh vác nhiệm vụ trong cuộc kháng chiến.

Trung tướng Nguyễn Bình là một trong những người như thế.

Trong những ngày đầu Nam Bộ kháng chiến, bên cạnh việc tổ chức lực lượng và chỉ huy chiến đấu, ông đặc biệt quan tâm đến việc xây dựng đội ngũ cán bộ quân sự.

MỞ TRƯỜNG GIỮA NHỮNG NGÀY KHÓ KHĂN

Ngày 12/12/1945, Nguyễn Bình quyết định thành lập Trường Quân chính Miền Đông và trực tiếp làm Hiệu trưởng đầu tiên của nhà trường.

Đây là một quyết định có ý nghĩa trong hoàn cảnh cuộc kháng chiến đang diễn ra rất khó khăn.

Lực lượng vũ trang cần người chỉ huy.

Các đơn vị cần cán bộ có kiến thức quân sự.

Và những người trẻ tham gia chiến đấu cần được huấn luyện để có thể đảm nhiệm những nhiệm vụ ngày càng phức tạp.

Theo Báo Quân đội nhân dân, trong thời gian ngắn, nhà trường đã tổ chức 2 khóa học với hơn 100 học viên.

Những học viên này sau đó trở thành lực lượng cán bộ nòng cốt trong công tác chỉ huy, lãnh đạo kháng chiến tại các địa phương vùng Đông Nam Bộ.

MỘT CHIẾN TRƯỜNG KHÔNG CHỈ CẦN NGƯỜI CẦM SÚNG

Điều đáng chú ý trong câu chuyện này là giữa lúc chiến sự đang diễn ra, việc đào tạo cán bộ vẫn được đặt ra như một nhiệm vụ quan trọng.

Một cuộc kháng chiến muốn tồn tại lâu dài không chỉ cần lòng dũng cảm.

Cần người tổ chức.

Cần người chỉ huy.

Cần những cán bộ hiểu nhiệm vụ và biết vận dụng những gì đã học vào thực tế.

Bởi vậy, việc mở một trường quân chính trong hoàn cảnh chiến tranh cho thấy sự quan tâm đến xây dựng lực lượng lâu dài, chứ không chỉ giải quyết yêu cầu trước mắt.

TỪ MỘT LỚP HỌC ĐẾN MỘT ĐỘI NGŨ

Hơn 100 học viên của hai khóa học không chỉ là những con số.

Họ là những người sau đó tiếp tục tham gia công tác quân sự tại các địa phương.

Mỗi người được đào tạo thêm một phần kiến thức.

Mỗi cán bộ trưởng thành thêm một bước.

Và từ đó, lực lượng kháng chiến có thêm những người có khả năng tổ chức, chỉ huy và thực hiện nhiệm vụ.

Câu chuyện ấy cho thấy một điều rất giản dị:

Muốn xây dựng một lực lượng vững mạnh, trước hết phải quan tâm đến con người.

CÂU CHUYỆN DÀNH CHO TUỔI TRẺ HÔM NAY

Ngày hôm nay, đất nước không còn chiến tranh.

Nhưng bài học về đào tạo con người vẫn còn nguyên giá trị.

Một tổ chức muốn phát triển cần những người có kiến thức.

Một địa phương muốn đi lên cần đội ngũ có năng lực.

Một người trẻ muốn đóng góp lâu dài cần không ngừng học tập và rèn luyện.

Câu chuyện về Nguyễn Bình nhắc chúng ta rằng:

Đầu tư cho con người cũng là đầu tư cho tương lai.

Không phải lúc nào đóng góp lớn cũng là trực tiếp làm một việc thật lớn.

Đôi khi, đó là đào tạo một người.

Bồi dưỡng một cán bộ.

Truyền lại một kinh nghiệm.

Giúp một người trẻ có thêm năng lực để tiếp tục công việc chung.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn