Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA NGUYỄN VĂN THƯƠNG – LƯỠI CƯA KẺ THÙ VÀ TINH THẦN THÉP CỦA NGƯỜI TÌNH BÁO

Thái Nguyên08/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tác giả: Phạm Văn Huynh

Đơn vị: KTMT K23A- Đoàn Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông

LỜI NÓI ĐẦU

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện được viết nên trong thời hoa lửa vẫn

còn nguyên sức lay động đối với mỗi thế hệ người Việt Nam hôm nay. Là một người

trẻ được sinh ra và lớn lên dưới bầu trời hòa bình, tôi hiểu rằng nền độc lập này không

phải là điều hiển nhiên, mà được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ đi

trước.

Hưởng ứng đề án của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, bài viết này xin được lấy hình tượng

Thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương làm điểm tựa để tái hiện lại không khí hào

hùng và khốc liệt của lịch sử. Dưới lăng kính sáng tạo và sự trân trọng của người trẻ,

hy vọng câu chuyện về người Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân với 6 lần bị địch

cưa chân sẽ góp phần lan tỏa các giá trị truyền thống, bồi dưỡng lòng yêu nước và

niềm tự hào dân tộc cho thế hệ thanh niên hôm nay.

I. Từ tuổi thơ đẫm nước mắt đến trái tim kiên trung

Có những người bước vào cuộc chiến vì mệnh lệnh, nhưng cũng có những người cầm

súng vì chính nỗi đau mang hình bóng quê hương. Thiếu tá Nguyễn Văn Thương (tên

thường gọi là Hai Thương) sinh năm 1938 tại xã Lộc Hưng, huyện Trảng Bàng, tỉnh

Tây Ninh – một vùng đất giàu truyền thống cách mạng.

Tuổi thơ của ông là những chuỗi ngày chịu nhiều mất mát. Mới 3 tháng tuổi, ông đã

phải rời xa vòng tay mẹ để ba mẹ yên tâm đi hoạt động. Lên 8 tuổi, tin dữ ập đến khi

mẹ ông bị địch bắt đày ra Côn Đảo và anh dũng hy sinh. Đến năm 1959, người cha

thân yêu cũng ngã xuống trên chiến trường trong một lần hoạt động quân báo. Những

nỗi đau tột cùng ấy không làm ông gục ngã, mà ngược lại, nó hun đúc trong lòng

chàng thanh niên một ý chí sắt đá, một lòng căm thù giặc sâu sắc và tình yêu Tổ quốc

bản năng, tự nhiên nhất.

II. Lời gọi của non sông và bước chân người tình báo

Mang trong mình dòng máu cách mạng, tháng 5/1959, Nguyễn Văn Thương quyết

định nối bước song thân, chính thức tham gia lực lượng vũ trang. Với sự nhanh nhẹn

và mưu trí, ông được giao nhiệm vụ làm giao liên tình báo đầy hiểm nguy ở khu vực

Bắc Sài Gòn.

Trong quân ngũ, ông không nổi bật bởi những lời phát biểu hùng hồn, mà bằng những

chiến công thầm lặng. Suốt 10 năm hoạt động (1959 - 1969), ông luôn hoàn thành

xuất sắc nhiệm vụ, luân chuyển qua nhiều cụm tình báo quan trọng và thậm chí từng

làm vệ sĩ bảo vệ cho đồng chí Võ Văn Kiệt. Nguyễn Văn Thương lặng lẽ đi về giữa

lòng địch, trở thành một mắt xích sống còn, mang trên vai những tài liệu tuyệt mật của

Đảng.

III. Trận chiến sinh tử và 100 ngày đấu trí

Ngày 10/2/1969 trở thành một cột mốc định mệnh. Trên đường mang tài liệu mật từ

nội đô Sài Gòn trở ra vùng căn cứ, ông bị địch phát hiện và bủa vây. Dù chỉ có một

mình giữa vòng vây kẻ thù, ông vẫn kiên cường chiến đấu, nổ súng hạ gục lính Mỹ và

bắn rơi trực thăng địch trước khi bị thương và sa vào tay giặc.

Biết ông là một cán bộ tình báo cấp cao, quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn đã

không vội tra tấn mà đưa ông về giam lỏng trong một căn biệt thự sang trọng suốt 100

ngày. Chúng dùng mọi thủ đoạn tinh vi nhất: dọn những bữa ăn đắt tiền, hứa hẹn nhà

cửa, chức tước, và thậm chí dùng cả những mỹ nhân để mua chuộc. Thế nhưng, mọi

viên đạn bọc đường đều vỡ vụn trước lòng kiên trung của người Đảng viên.

IV. Khoảnh khắc bất tử: Lưỡi cưa của kẻ thù và tinh thần bằng thép

Khi dụ dỗ bất thành, kẻ thù lột bỏ mặt nạ và đưa ông vào phòng tra tấn. Nhằm triệt hạ

khả năng hoạt động của người giao liên, chúng tuyên bố sẽ đập nát đôi bàn chân ông.

Khủng khiếp hơn, trong vòng 3 tháng trời, quân địch đã 6 lần dùng cưa cưa từng đoạn

chân của ông.

Mỗi lần cưa là một lần thể xác bị hành hạ đến tột cùng, là một lần những câu hỏi cung

được thét lên đầy đe dọa. Nhưng đáp lại sự tàn nhẫn ấy chỉ là sự im lặng kiên cường

và cái lắc đầu dứt khoát. Ông cắn răng chịu đựng đến khi ngất lịm, tỉnh dậy vẫn nhất

quyết không khai báo nửa lời. Sự quật cường của Nguyễn Văn Thương đã gieo nỗi

khiếp sợ vào lòng kẻ thù, buộc những sĩ quan Mỹ phải thốt lên trong sự bất lực:

"Chúng tao thua rồi, mày là sinh vật thép!"

V. Ánh nhìn của người ở lại: Nỗi đau và sự vĩ đại

Câu chuyện về người vợ của ông, bà Hai Em, khi lặn lội đi thăm chồng tại trại giam

Hố Nai càng làm tôn thêm vẻ đẹp bi tráng của người chiến sĩ. Khi nhìn thấy chồng

mình vĩnh viễn mất đi đôi chân, cơ thể tiều tụy, người vợ nghẹn ngào ngã quỵ, nước

mắt tuôn rơi. Nhưng từ trên lưng người bạn tù, ông vẫn nhoẻn miệng cười: "Anh

không sao đâu, em yên tâm".

Nụ cười ấy không chỉ xoa dịu nỗi đau của vợ, mà còn là nụ cười của một người chiến

thắng. Ông đã chiến thắng sự tàn bạo của kẻ thù bằng sức mạnh của tình yêu, bằng

niềm tin mãnh liệt vào lý tưởng và ngày mai hòa bình của dân tộc.

VI. Từ một con người đến biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng

Sự hy sinh anh dũng của Thiếu tá Nguyễn Văn Thương, xét đến cùng, không chỉ mang

ý nghĩa đối với một cụm tình báo, mà còn mang chiều sâu đạo đức và giá trị tinh thần

vượt ra ngoài ranh giới của những nhà tù. Năm 1978, ông vinh dự được Đảng và Nhà

nước phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ông đã trở thành thước đo đạo đức của người lính cách mạng: sống lặng lẽ, chiến đấu

quên mình, hy sinh không đòi hỏi được nhớ tên. Dù phải di chuyển trên chiếc xe lăn

suốt phần đời còn lại cho đến khi từ trần vào năm 2018, hình tượng về "người anh

hùng thép" vẫn mãi là ánh sáng dẫn đường cho bao thế hệ.

VII. Dư âm lịch sử: Tổ quốc đứng lên từ những hy sinh thầm lặng

Trong dòng chảy lịch sử Việt Nam, có những chiến công rực rỡ được ghi lại bằng

chiến thắng, và cũng có những chiến công được tạc nên bằng chính máu thịt và thân

phận con người.

Bế Văn Đàn lấy thân mình làm giá súng, còn Nguyễn Văn Thương để lại đôi chân

mình nơi ngục tù đế quốc. Lịch sử không yêu cầu những người trẻ chúng ta hôm nay

phải chịu đựng nỗi đau thể xác như thế hệ cha anh, nhưng lịch sử đòi hỏi chúng ta

phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh vĩ đại ấy.

Mỗi khi nhắc về Thiếu tá Nguyễn Văn Thương, lòng ta lại tự nhắc nhở bản thân về

lòng biết ơn, về trách nhiệm xây dựng quê hương đất nước. Bởi chính từ những đôi

chân bị cưa nát ấy, Tổ quốc đã có thể đứng thẳng và vươn mình cất bước tới tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA NGUYỄN VĂN THƯƠNG – LƯỠI CƯA KẺ THÙ VÀ TINH THẦN THÉP CỦA NGƯỜI TÌNH BÁO | Câu chuyện thời hoa lửa