Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa Những ký ức không bao giờ cũ

Cựu chiến binh Lê Văn Lân kể lại ký ức chiến tranh với những trận đánh ác liệt, tinh thần quả cảm và lòng nhân ái của Bộ đội Cụ Hồ. Vượt qua tù đày, ông trở thành nhà giáo, tiếp tục cống hiến cho đất nước, đồng thời truyền lửa yêu nước, lý tưởng và trách nhiệm cho thế hệ trẻ.

Ninh Bình06/08/2026Xã Đăk Pét (Đoàn xã Đăk Pék)17 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện thời hoa lửa Những ký ức không bao giờ cũ

Những ký ức không bao giờ cũ

Nếu cựu chiến binh Nguyễn Lô đưa người nghe trở về những ngày đầu cầm súng thì câu chuyện của cựu chiến binh Lê Văn Lân, 94 tuổi (phường Hương An), lại mở ra một lát cắt khác của chiến tranh. Ở tuổi gần trăm, ông vẫn giữ giọng nói sang sảng, trí nhớ minh mẫn. Từng địa danh, từng trận đánh, từng đồng đội đã ngã xuống vẫn hiện lên rõ ràng như mới diễn ra hôm qua.

Điều ông nhớ nhất là trận đánh ở An Hòa. Đơn vị được giao bí mật phối hợp với cơ sở nội tuyến, chờ đúng thời điểm đổi gác để mở cổng cho lực lượng ta tiến công. “Đến giờ gác, anh em mở cửa. Chúng tôi nhanh chóng khống chế các vị trí, yêu cầu chỉ huy địch tập hợp binh lính. Đúng lúc ấy pháo đồng loạt nổ, trận đánh diễn ra rất nhanh”, ông kể.

Nhưng điều đọng lại sâu sắc hơn cả không phải là chiến thắng mà là cách người lính Việt Nam đối xử với tù binh. Trong số những người bị bắt có một sĩ quan Pháp từng tham gia Chiến tranh thế giới thứ hai, bị mất một cánh tay. Ông Lân nhớ mình đã nói: “Các anh cứ yên tâm. Chúng tôi đã bắt các anh thì có trách nhiệm bảo vệ tính mạng của các anh”. Chính sự nhân văn ấy khiến viên sĩ quan nhiều lần bày tỏ sự khâm phục đối với quân đội Việt Nam. Với ông, đó mới là phẩm chất làm nên hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ: Quả cảm trong chiến đấu nhưng vẫn luôn giàu lòng nhân ái.

Giọng kể của ông Lê Văn Lân lại chùng xuống khi ông nhắc đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại và hai lần bản thân bị địch bắt giam sau khi cơ sở bị lộ. Những trận tra tấn khiến hai cánh tay gần như tê liệt nhiều năm. Có lần, để thoát khỏi vòng vây, ông cải trang thành người dắt trâu băng qua cánh đồng. “Tôi chỉ nghĩ, nếu chúng phát hiện thì mình nhảy xuống hói nước. Có chết cũng chấp nhận”, ông nhớ lại.

Chiến tranh khép lại, người lính năm xưa lại bước vào một mặt trận khác - mặt trận của tri thức. Từ những lớp học bổ túc văn hóa, ông trở thành giảng viên đại học, rồi Phó Giáo sư, Tiến sĩ. Với ông, chiến tranh dạy biết hy sinh, còn hòa bình dạy phải tiếp tục học để cống hiến. Điều còn lại sau những năm tháng khói lửa không chỉ là chiến công, mà còn là nghị lực vượt lên nghịch cảnh và khát vọng phụng sự đất nước đến trọn cuộc đời.

Tiếp lửa truyền thống cho thế hệ trẻ

Buổi trò chuyện khép lại bằng một khoảnh khắc không ai nghĩ đến. Cựu chiến binh Lê Văn Lân cất cao giai điệu “Chào mùa xuân đại thắng”. Dù giọng hát không còn khỏe như thuở nào, từng câu hát vẫn vang lên đầy hào sảng, đưa cả không gian đọc sách trở về những ngày mùa xuân thống nhất đất nước. Những tràng pháo tay kéo dài như lời tri ân dành cho thế hệ đã gửi trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Nhưng điều ông muốn gửi lại không phải là những chiến công của quá khứ. Với người lính già, tri thức luôn phải đi cùng nhân cách. Người trẻ không chỉ cần học tốt mà còn phải biết kính trọng ông bà, cha mẹ, thầy cô; sống có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và quê hương.

Cùng chung mong mỏi ấy, cựu chiến binh Nguyễn Lô nhắn nhủ tuổi trẻ hãy không ngừng học tập, rèn luyện và phấn đấu đứng vào hàng ngũ của Đảng. Theo ông, vào Đảng không phải để mưu cầu chức vụ hay lợi ích cá nhân, mà là để sống có lý tưởng, có trách nhiệm với Tổ quốc và Nhân dân, không ngừng hoàn thiện bản thân mỗi ngày. “Đảng viên trước hết phải là người gương mẫu, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng”, ông nhấn mạnh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn