câu chuyện thời hoa lửa ở làng môc Thái Yên
câu chuyện thời hoa lửa ở làng môc Thái Yên
Gió Lào thổi rát mặt, mang theo mùi khói súng và mùi rơm cháy khét lẹt. Làng Thái Yên những năm hoa lửa không còn bình yên như cái tên của nó nữa. Chiều hôm ấy, Hòa ngồi nép bên bờ giếng cạn sau nhà, tay ôm chặt chiếc túi vải mẹ vừa khâu vội. Trong túi là mấy nắm cơm độn khoai và một chiếc khăn tay cũ. Ngoài đầu làng, tiếng máy bay gầm rú mỗi lúc một gần, xé toạc bầu trời xám xịt. “Chạy xuống hầm đi con!” – mẹ Hòa gọi với, giọng lạc đi. Nhưng Hòa vẫn chần chừ. Cậu nhìn về phía xưởng mộc của cha ở cuối xóm. Nơi đó giờ chỉ còn lại những khung gỗ cháy dở. Cha cậu đã theo dân quân lên núi từ mấy tuần trước, chưa có tin về. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, mặt đất rung chuyển. Hòa giật mình, lao xuống hầm trú ẩn cùng mẹ và mấy đứa nhỏ hàng xóm. Trong bóng tối chật chội, chỉ còn nghe tiếng thở dồn dập và tiếng đất đá rơi lộp bộp trên nắp hầm. “Anh Hòa ơi, sau này hết chiến tranh, làng mình có còn không?” – con bé Tí run run hỏi. Hòa im lặng một lúc, rồi khẽ đáp:
“Còn. Nhất định còn. Mình sẽ dựng lại, đẹp hơn bây giờ.” Câu nói ấy không biết là để trấn an người khác hay chính mình. Nhưng trong lòng cậu, một ngọn lửa âm ỉ cháy lên – không phải lửa chiến tranh, mà là lửa của hy vọng. Đêm xuống, bom ngừng rơi. Mọi người lần lượt chui lên khỏi hầm. Trăng non treo lơ lửng trên bầu trời, soi rõ những mái nhà đổ nát, những thân tre gãy rạp. Nhưng đâu đó, vẫn có tiếng chó sủa, tiếng người gọi nhau, và cả tiếng búa gõ lách cách của ai đó đang dựng lại mái nhà ngay trong đêm. Hòa nhìn quanh, rồi siết chặt chiếc túi vải. Cậu biết, dù chiến tranh có dữ dội đến đâu, làng Thái Yên vẫn sẽ đứng vững. Bởi nơi này không chỉ có đất và nhà, mà còn có những con người không chịu khuất phục. Và sáng mai, khi mặt trời lên, họ sẽ lại bắt đầu.



