CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA-Ông Nguyễn Văn Thanh
Lòng yêu nước của ông Nguyễn Văn Thanh
Những trang sử vẻ vang dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bởi những chiến công hiển hách trong sách giáo khoa, mà còn bởi những cuộc đời thầm lặng nhưng kiên cường của những con người bình dị, mà ông Nguyễn Văn Thanh là một minh chứng sống động trong đó. Sinh ra tại mảnh đất Long An (nay thuộc tỉnh Tây Ninh) trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của ông Thanh sớm chịu nhiều thiệt thòi khi mồ côi mẹ và phải rời ghế nhà trường từ năm 12 tuổi để bươn chải mưu sinh. Những tháng ngày khổ cực chăn thuê, làm mướn ngược xuôi không chỉ giúp ông phụ giúp gia đình mà còn nung nấu nên một ý chí sắt đá, sự nhẫn nại và bền bỉ trước mọi nghịch cảnh. Chính sự lam lũ ấy đã trở thành lớp học đầu đời, rèn luyện cho ông những phẩm chất quý báu của một người lính tương lai.
Lòng yêu nước trong ông không bắt đầu từ những lý luận cao xa mà nảy nở từ sự thông minh, gan dạ của một đứa trẻ vùng quê – nơi bị thống trị dưới ách đàn áp của quân địch. Hình ảnh cậu bé Thanh nhanh trí làm chìm chiếc ghe của du kích để giúp bộ đội thoát khỏi vòng vây của giặc, hay sự kiên định không lời khai khi bị bắt bớ, tra hỏi, đã sớm bộc lộ bản lĩnh của một người chiến sĩ ưu tú. Được sự động viên từ người cha đầy tâm huyết, năm 1949, ông chính thức dấn thân vào con đường cách mạng. Từ một chiến sĩ liên lạc tại Huyện đội Thủ Thừa, ông dần trưởng thành qua khói lửa chiến tranh, kinh qua nhiều vị trí và đơn vị khác nhau với tinh thần trách nhiệm cao nhất.
Cuộc đời binh nghiệp của ông là một chuỗi những thử thách dài, khốc liệt mà mỗi chặng đường đều ghi dấu sự hy sinh thầm lặng. Đó là 15 ngày đêm kiên cường chịu đựng đòn roi tra tấn của kẻ thù vào năm 1952 mà không một lời khuất phục. Đó là những giây phút sinh tử trong trận đánh tại Giồng Ông Bạn năm 1956, hay biến cố đau thương năm 1964 khi một mảnh đạn đã lấy đi ánh sáng một bên mắt của ông. Thế nhưng, thương tật không làm phai nhạt ý chí chiến đấu của một người con yêu nước. Năm 1970, với cương vị chỉ huy, ông đã mưu trí dàn trận, đánh tan tiểu đoàn biệt kích tinh nhuệ của địch, bảo vệ bình yên cho địa phương. Những tấm Huân chương Kháng chiến và Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng mà ông vinh dự nhận được chính là những hiện vật biết nói, ghi dấu trọn một đời trung kiên, tận tụy vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Giờ đây, ở tuổi 94, người lính già ấy vẫn sống một cuộc đời mẫu mực, minh mẫn tại phường Long An, tỉnh Tây Ninh. Điều khiến chúng ta cảm động và trân trọng hơn cả chính là sự tiếp nối truyền thống tốt đẹp ấy trong chính gia đình ông. Hình ảnh người cháu ngoại trai tình nguyện nối nghiệp ông cha, khoác lên mình màu áo lính để phục vụ lâu dài trong quân đội, chính là minh chứng cho sức lan tỏa mạnh mẽ của một lý tưởng sống cao đẹp. Ông không chỉ kể lại lịch sử bằng lời nói, mà đã truyền lại bằng chính nhân cách và cuộc đời mình, để ngọn lửa yêu nước cứ thế chảy mãi trong huyết quản của các thế hệ mai sau. Ông Nguyễn Văn Thanh chính là một nhịp cầu nối liền giữa quá khứ hào hùng và tương lai đầy hy vọng, một điểm tựa tinh thần vững chãi cho con cháu và là tấm gương sáng ngời để mỗi người trẻ hôm nay soi rọi, học tập và tri ân.



