Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - TH ÍCH HẬU (1)

Kể về chiếc bi đông

Hà Tĩnh18/04/2026Trần Phúc Nguyên lớp 3A (Trường Tiểu học Ích Hậu)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

CUỘC THI

“Câu chuyện thời Hoa Lửa”

Họ tên: Trần Phúc Nguyên

Lớp: 3A

Trường: Tiểu học Ích Hậu

Xã: Đông Kinh

Tỉnh: Hà Tĩnh

Bài làm

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Chiếc bi đông của ông

Trong ngôi nhà nhỏ của em có một chiếc bi đông nước cũ đã bạc màu theo năm tháng. Chiếc bi đông ấy được ông nội em giữ gìn rất cẩn thận và đặt ở nơi trang trọng nhất trên bàn. Mỗi lần nhìn thấy, em lại nhớ đến câu chuyện ông từng kể về những năm tháng chiến tranh gian khổ.

Ông em là bộ đội từng tham gia chiến đấu ở chiến trường Trường Sơn. Ngày ấy, ông còn rất trẻ, rời quê hương lên đường bảo vệ Tổ quốc. Ông bảo rằng những ngày hành quân rất vất vả, phải đi bộ qua rừng sâu, núi cao, có khi nhiều ngày liền không có cơm ăn no, nước uống cũng rất thiếu.

Một lần, đơn vị của ông phải vượt qua một cánh rừng lớn giữa mùa nắng gắt. Ai cũng khát khô cổ nhưng nước trong bi đông chỉ còn lại rất ít. Lúc ấy, một người đồng đội của ông bị sốt cao, mệt lả và gần như không đi nổi nữa.

Ông kể rằng chú ấy môi khô nứt, giọng run run:
– Cho mình xin một ngụm nước thôi…

Lúc đó, ông cũng rất khát. Nhưng không suy nghĩ nhiều, ông liền mở chiếc bi đông của mình, nhẹ nhàng đưa cho đồng đội uống hết phần nước cuối cùng.

Nhờ có ngụm nước ấy, người đồng đội đã tỉnh lại, có thêm sức để tiếp tục hành quân cùng đơn vị. Sau này, khi chiến tranh kết thúc, chú ấy vẫn

luôn nhớ mãi nghĩa tình năm xưa và thường đến thăm ông em.

Chiếc bi đông cũ mà ông giữ đến bây giờ chính là chiếc bi đông đã

từng chia sẻ giọt nước quý giá ấy. Với ông, đó không chỉ là một vật

kỉ niệm mà còn là minh chứng cho tình đồng đội thiêng liêng trong

những năm tháng bom đạn.

Mỗi lần kể lại câu chuyện, ông thường xoa đầu em và nói:
– Trong chiến tranh, có khi một ngụm nước cũng quý như sự sống. Nhưng quý hơn cả là tình người, là sự sẻ chia giữa những người lính.

Nghe ông kể, em càng thêm yêu quý và kính trọng ông hơn. Em hiểu rằng để có cuộc sống hòa bình hôm nay, ông và biết bao người lính đã phải trải qua rất nhiều gian khổ.

Khi em đang học lớp 2 thì ông cũng qua đời. Từ đó, em không còn được ngồi bên ông nghe kể chuyện nữa. Mỗi lần nhìn chiếc bi đông cũ, em lại nhớ đến giọng nói ấm áp của ông và câu chuyện về ngụm nước nghĩa tình năm xưa. Em cảm giác như ông vẫn luôn ở bên, dõi theo em mỗi ngày.

Em rất tự hào về ông nội của mình – người lính bước ra từ thời hoa lửa. Câu chuyện về chiếc bi đông cũ sẽ luôn ở trong trái tim em, nhắc em phải biết ơn thế hệ cha ông và cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn