Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - TH Ích Hậu (2)

Kể về đồng đội năm chưa của ông

Hà Tĩnh18/04/2026Trần Thảo Nguyên lớp 3A (Tiểu học Ích Hậu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CUỘC THI

“Câu chuyện thời Hoa Lửa”

Họ tên: Trần Thảo Nguyên

Lớp: 3A

Trường: Tiểu học Ích Hậu

Xã: Đông Kinh

Tỉnh: Hà Tĩnh

Bài làm

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Ông kể cháu nghe về người đồng đội năm xưa

Trong những năm tháng tuổi thơ của em, điều em thích nhất là được ngồi bên ông nội vào mỗi buổi tối. Ông em rất khỏe mạnh, giọng nói ấm và ánh mắt hiền từ. Mỗi lần xoa đầu em, ông lại chậm rãi kể cho em nghe những câu chuyện về một thời bom đạn mà ông đã từng đi qua. Những câu chuyện ấy vừa hào hùng, vừa khiến em thấy sống mũi cay cay.

Ông em là bộ đội từng tham gia kháng chiến chống Mỹ, góp phần giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Ông kể rằng ngày ấy ông còn rất trẻ, vừa tròn đôi mươi đã lên đường nhập ngũ. Rời quê hương, xa gia đình, ông cùng đồng đội hành quân qua rừng sâu, vượt suối, trèo đèo trong mưa bom bão đạn.

Điều khiến em nhớ nhất là câu chuyện ông kể về một người đồng đội thân thiết của mình.

Đó là trong một trận đánh lớn ở chiến trường miền Nam. Đêm hôm ấy, bom đạn nổ sáng rực cả bầu trời, tiếng súng vang lên liên hồi. Ông và đồng đội chiến đấu rất dũng cảm. Bất ngờ, một chú bộ đội đi cùng ông bị trúng đạn và ngã xuống. Giữa lúc hiểm nguy, ông không hề sợ hãi mà lao ngay tới đỡ đồng đội dậy.

Ông kể với em rằng lúc ấy chú ấy nắm chặt tay ông, giọng rất yếu: “Đừng bỏ tôi lại nhé…”

Nghe đến đó, em thấy lòng mình nghẹn lại.

Ông đã cõng đồng đội chạy giữa làn đạn, từng bước thật

nhanh về phía hầm trú ẩn. Đất đá bắn tung tóe, bom vẫn nổ rất gần,

nhưng ông chỉ sợ mình chậm một chút thì đồng đội sẽ không qua khỏi.

May mắn thay, nhờ sự dũng cảm của ông, người đồng đội ấy đã

được cứu sống.

Mỗi lần kể lại câu chuyện này, ánh mắt ông lại xa xăm. Ông bảo

với em: “Trong chiến tranh, quý nhất là tình đồng đội. Có những

người sẵn sàng hi sinh để bạn mình được sống.”

Lúc ấy em còn nhỏ, chưa hiểu hết chiến tranh là gì, nhưng em cảm nhận được trong giọng ông là cả một bầu trời ký ức. Em thấy thương ông, thương những người lính năm xưa đã phải trải qua biết bao gian khổ để mang lại hòa bình cho hôm nay.

Ông mới mất vào năm ngoái, khi em đang học lớp 2. Từ đó, em không còn được ngồi nép bên ông nghe kể chuyện nữa. Nhưng mỗi lần nhớ đến giọng nói ấm áp của ông, nhớ đến câu chuyện về người đồng đội năm xưa, em lại thấy ông như vẫn đang ở bên cạnh mình.

Em rất tự hào về ông nội – người lính bước ra từ thời hoa lửa. Em sẽ luôn ghi nhớ những câu chuyện ông kể để thêm yêu hòa bình, biết ơn thế hệ cha ông và cố gắng học thật giỏi để xứng đáng với sự hi sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn