Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - TH ÍCH HẬU

Kể về anh trai của ông bị thương trong kháng chiến

Hà Tĩnh18/04/2026Tông Thanh Hà lớp 5A (Trường TH Ích Hậu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Tống Thanh Hà: Lớp 5B

Trường Tiểu Học Ích Hậu, xã Đông Kinh, tỉnh Hà Tĩnh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Nhân vật khai thác thông tin: Bác Phan Ngọc Nam

Quê quán: Thôn Lương Trung - xã Đông Kinh - tỉnh Hà Tĩnh

Chào các bạn, mình tên là Tống Thanh Hà học sinh lớp 5B.

Hôm nay chúng mình được nghe bác Nam (một cựu chiến binh của xã nhà) kể về người anh trai của bác làngười lính của Thành Cổ Quảng Trị.

Khi kể cho chúng mình nghe, giọng bác trầm xuống, đôi mắt lúc nào cũng rưng rưng. Bác kể rằng ngày anh trai của bác theo tiếng gọi của Tổ quốc, vai mang ba lô, chân bước vội theo đơn vị. Khi ấy bác Nam còn trẻ lắm, chỉ biết đứng nhìn theo bóng anh khuất dần sau rặng tre, trong lòng vừa lo vừa thương. Anh trai bác tham gia vào chiến dịch “81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị”, thời điểm mà bom đạn như muốn xé nát cả bầu trời. Bác nói: “Mỗi ngày ở thành cổ, đất rung lên như muốn vỡ. Nhưng anh trai bác cùng đồng đội vẫn kiên cường giữ từng mét đất, từng chiến hào”.

Bác kể rằng, dù bị thương, anh trai bác vẫn xin ở lại chiến đấu cùng đồng đội. Nghe bác kể đến đây, mình thấy trong lồng ngực có cái gì đó ấm ấm, như một ngọn lửa nhỏ đang cháy lên với sự biết ơn thán phục ở tận sâu thẳm tâm hồn.

Khi đó mình đã nhắm mắt lại, tưởng tượng anh trai của bác Nam trong bộ quân phục sờn vai, tay cầm súng, chạy trong tiếng bom nổ. Mình còn nhỏ nhưng cũng hiểu được rằng cái gan dạ ấy đâu phải ai cũng có được. Mình rất thán phục các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh xương máu cho sự bình yên của tổ quốc ngày hôm nay.

Mỗi sáng đến trường, đi dưới hàng cây xanh rì, mình nghĩ đến những người lính đã đổi máu xương để giữ gìn sự bình yên này cho tổ quốc Việt Nam yêu dấu của chúng ta. Nhờ có các vị anh hùng của dân tộc chúng mình mới được cắp sách đến trường, được sống trong hòa bình, được học tập, vui chơi cùng bạn bè, thầy cô. Mình vô cùng biết ơn các thế hệ cha ông đi trước. Vì vậy, mình luôn tự nhắc mình phải cố gắng học thật chăm, sống thật tốt, thật ngoan. Đó là cách duy nhất mà mình – một đứa trẻ lớp 5 – có thể làm để xứng đáng với các vị anh hùng của dân tộc.

Các vị anh hùng của dân tộc – những người hùng trong trái tim mình – mãi mãi là ngọn lửa soi đường cho những ngày lớn lên của chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn