Thân nhân liệt sĩ, người có công

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - TH Ích Hậu (4)

Kể về con trai của bà là Liệt Sỹ

Hà Tĩnh18/04/2026Võ Thuỳ Dương - 3C (Tiểu học Ích Hậu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Bùi Võ Thùy Dương – Lớp 3C

Trường Tiểu Học Ích Hậu, xã Đông Kinh, tỉnh Hà Tĩnh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Họ và tên: Bùi Võ Thùy Dương – Lớp 3C
Trường: Tiểu học Ích Hậu, xã Đông Kinh, tỉnh Hà Tĩnh

Nhân vật khai thác thông tin: Bà Nguyễn Thị Hòa – mẹ của liệt sĩ Trần Văn Minh
Quê quán: Thôn Thống Nhất, xã Đông Kinh, tỉnh Hà Tĩnh

Chào các bạn, mình tên là Bùi Võ Thùy Dương, học sinh lớp 3C.

Hôm nay, mình được nghe bà Nguyễn Thị Hòa kể về người con trai của bà – liệt sĩ Trần Văn Minh. Bà năm nay đã ngoài tám mươi tuổi, mái tóc bạc trắng như mây. Đôi bàn tay bà gầy gầy, run run ôm chặt chiếc khăn cũ. Khi nhắc đến con trai, giọng bà nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên niềm tự hào.

Bà kể rằng, ngày chú Minh lên đường nhập ngũ, chú mới vừa tròn hai mươi tuổi. Hôm ấy trời mưa lất phất. Chú mặc bộ quần áo màu xanh, vai đeo ba lô, còn bà thì đứng trước cổng, tay nắm chặt vạt áo mà không nói nên lời.

Trước khi đi, chú Minh nắm tay bà và nói:

“Con đi bảo vệ Tổ quốc, mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe. Khi nào đất nước hòa bình, con sẽ trở về.”

Bà Hòa kể đến đây thì bật khóc. Bà nói rằng đó là lần cuối cùng bà được nhìn thấy con trai mình.

Sau này, chú Minh tham gia chiến đấu ở Thành Cổ Quảng Trị – nơi khốc liệt nhất trong những năm tháng chiến tranh. Bom rơi, đạn nổ suốt ngày đêm. Đất đá tung lên mù mịt, nhưng chú Minh và đồng đội vẫn không lùi bước. Các chú đã chiến đấu để giữ từng tấc đất của quê hương.

Một lần, khi đơn vị đang chiến đấu rất ác liệt, chú Minh bị thương nặng. Đồng đội muốn đưa chú ra phía sau để cứu chữa, nhưng chú lắc đầu và nói:

“Các đồng đội còn ở lại, tôi cũng ở lại.”

Rồi chú tiếp tục chiến đấu cho đến giây phút cuối cùng.

Khi nghe bà Hòa kể, mình thấy sống mũi cay cay. Mình tưởng tượng hình ảnh một người lính trẻ giữa khói lửa chiến tranh, dù rất đau vẫn không rời bỏ đồng đội. Mình hiểu rằng chú Minh đã hy sinh tuổi trẻ của mình để đổi lấy hòa bình cho đất nước hôm nay.

Mình nhìn sang bà Hòa. Bà vẫn ngồi lặng yên, đôi mắt hướng về xa xăm như đang nhớ đến người con trai của mình. Mình nghĩ, nỗi đau của người mẹ mất con trong chiến tranh chắc lớn lắm. Nhưng trong nỗi đau ấy còn có cả niềm tự hào, vì con của bà đã trở thành một người anh hùng.

Bây giờ, mỗi ngày được đến trường, được vui chơi cùng bạn bè, được sống trong những ngày bình yên, mình càng thấy biết ơn những người lính năm xưa và những người mẹ đã âm thầm hy sinh.

Mình tự nhủ sẽ chăm ngoan, học giỏi, biết yêu thương mọi người và cố gắng trở thành người có ích. Vì đó chính là món quà đẹp nhất mà chúng mình có thể gửi đến những anh hùng đã ngã xuống và những người mẹ vẫn lặng lẽ chờ con.

Những người lính của thời hoa lửa sẽ mãi là ngọn lửa đẹp trong trái tim chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn