Bài viết

Câu chuyện: "Tiệm Sửa Bút Và Bản Nhạc Không Lời"

Năm lớp 11, lớp tôi có hai thái cực: An - cô bạn lớp trưởng nghiêm túc, luôn đeo kính cận và Dương - cậu bạn ngồi bàn cuối, hay ngủ gật nhưng lại là "phù thủy" sửa bút máy.Mọi người thường kể về những lá thư tình giấu trong ngăn bàn, nhưng chuyện của An và Dương thì lạ lắm. Nó bắt đầu từ chiếc bút máy Parker cũ mà bố An để lại, bỗng nhiên bị tắc mực ngay trước kỳ thi quan trọng. An, người chưa bao giờ nói chuyện với Dương quá ba câu, đành mang bút xuống bàn cuối."Sửa... sửa giúp tớ được không?"

Thái Nguyên04/05/2026Đào Thị Mai Thu - 3B (Liên đội TH Nam Tiến I)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: "Tiệm Sửa Bút Và Bản Nhạc Không Lời"

Năm lớp 11, lớp tôi có hai thái cực: An - cô bạn lớp trưởng nghiêm túc, luôn đeo kính cận và Dương - cậu bạn ngồi bàn cuối, hay ngủ gật nhưng lại là "phù thủy" sửa bút máy.Mọi người thường kể về những lá thư tình giấu trong ngăn bàn, nhưng chuyện của An và Dương thì lạ lắm. Nó bắt đầu từ chiếc bút máy Parker cũ mà bố An để lại, bỗng nhiên bị tắc mực ngay trước kỳ thi quan trọng. An, người chưa bao giờ nói chuyện với Dương quá ba câu, đành mang bút xuống bàn cuối."Sửa... sửa giúp tớ được không?" – An ấp úng, tay cầm chiếc bút như cầm một báu vật.
Dương không nói gì, chỉ gật đầu, cầm bút, tháo ra, lau chùi, rồi lấy từ túi quần một sợi dây đồng nhỏ xíu, tỉ mỉ thông ngòi.Sáng hôm sau, chiếc bút nằm gọn trên bàn An, mực ra đều, nét chữ êm ái.Từ hôm đó, một quy luật ngầm ra đời. Cứ 3 ngày, An lại mang bút xuống "bảo dưỡng". Dương sửa bút, còn An thì lén đặt vào ngăn bàn Dương một hộp sữa tươi hoặc một chiếc bánh quy. Họ không nói chuyện, chỉ giao tiếp qua những đồ vật ấy.Một lần, An quên mang bánh, cô lúng túng nhìn Dương. Dương chỉ cười, nụ cười hiếm hoi: "Thế thì, cho tớ mượn tai nghe của cậu một tiết nhé."Họ ngồi cạnh nhau trong giờ tự học, không nói một lời, chỉ cùng nghe một bản nhạc không lời nhẹ nhàng từ chiếc máy nghe nhạc MP3 cũ của An. Giữa tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lá khô rơi ngoài cửa sổ, An cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Đó là cảm giác lần đầu tiên biết rung động, một chút thẹn thùng, một chút bình yên.Cuối năm lớp 12, trước buổi chia tay, An tìm thấy trong hộp bút của mình một mẩu giấy nhỏ, chữ Dương viết nguệch ngoạc: "Bút hết mực thì sửa được, nhưng thanh xuân trôi qua thì không. Cậu là nét mực đẹp nhất mà tớ từng sửa."An ngoảnh lại, Dương vẫn ngồi đó, bàn cuối, cười nhìn cô. Họ không ai nói thêm lời nào, nhưng cả hai đều hiểu, tình yêu tuổi học trò của họ, dù chẳng phải là những lời thề non hẹn biển, nhưng nó đã in đậm như mực Parker trên trang giấy trắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn