CÂU CHUYỆN: TRẬN CHIẾN TRÊN ĐƯỜNG PHỐ HÀ NỘI NĂM 1946
Mùa đông năm 1946, hưởng ứng Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến, chàng thanh niên Hà thành Nguyễn Tiến Đạt đã viết đơn bằng máu gia nhập đội Quyết tử quân của Liên khu 1. Với lời thề "Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh", anh cùng đồng đội lập chiến lũy bằng sập gụ, tủ chè, hòm xiểng ngay giữa lòng phố cổ Hà Nội để giam chân thù, tạo điều kiện cho trung ương rút lên chiến khu an toàn.
Mùa đông năm 1946, hưởng ứng Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến, chàng thanh niên Hà thành Nguyễn Tiến Đạt đã viết đơn bằng máu gia nhập đội Quyết tử quân của Liên khu 1. Với lời thề "Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh", anh cùng đồng đội lập chiến lũy bằng sập gụ, tủ chè, hòm xiểng ngay giữa lòng phố cổ Hà Nội để giam chân thù, tạo điều kiện cho trung ương rút lên chiến khu an toàn.
Ngày 23 tháng 12 năm 1946, quân Pháp dùng xe tăng và xe bọc thép mở cuộc tấn công quy mô lớn vào phố Hàng Giầy hòng chọc thủng phòng tuyến của ta. Hỏa lực từ trên xe tăng địch bắn phá dữ dội, làm sập các ngôi nhà mặt phố, khói bụi mù mịt. Anh Đạt khi ấy được giao giữ một cây bom ba càng – vũ khí chống tăng thô sơ nhưng vô cùng nguy hiểm vì người đốt bom phải áp sát và trực tiếp đâm vào nòng xe tăng địch ở cự ly gần.
Nhìn chiếc xe tăng giặc gầm rú tiến vào, xé toạc chiến lũy bằng gỗ, anh Đạt ôm chặt cây bom ba càng ẩn nấp sau một góc tường nhà đổ nát. Khi xích xe tăng địch chỉ còn cách vị trí ẩn nấp chưa đầy 3 mét, anh bất ngờ lao ra, hét lớn: "Hà Nội sống mãi!", rồi dùng hết sức bình sinh đâm mạnh mũi bom vào xích xe tăng. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, chiếc xe tăng địch khựng lại, khói lửa bao trùm. Lực ép từ vụ nổ hất văng anh Đạt vào sâu trong hiên nhà, khiến anh bị ngất đi và chấn thương nặng ở ngực. Sự quả cảm của anh Đạt và các chiến sĩ quyết tử năm ấy đã giữ vững từng ngôi nhà, góc phố Hà Nội suốt 60 ngày đêm khói lửa.


