Khác

CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ LÊ PHÁT THẠNH

Liệt sĩ Lê Phát Thạnh (tên thường gọi: Ngô Phát Thạnh), sinh năm 1940, quê ở ấp Trà Cuôn, xã Hưng Mỹ, là người chiến sĩ đã anh dũng hy sinh trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong một trận càn tại ấp 15, xã Long Hữu (Duyên Hải, Trà Vinh), dù bị đạn bắn trọng thương vào chân, ông vẫn cố gắng bò về hầm bí mật báo tin cho đơn vị, rồi dũng cảm cầm súng lao ra chặn hướng tiến công của địch để bảo vệ đồng đội và căn cứ. Ông hy sinh ngày 01/01/1958 (âm lịch), khi mới 18 tuổi.

Vĩnh Long19/11/2025Lâm Thị Kiều Duyên (Đoàn Thanh niên xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ LÊ PHÁT THẠNH

CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ LÊ PHÁT THẠNH

QUA LỜI KỂ CỦA BÀ DIỆP THỊ NGỌC LIÊN

Ở ấp Trà Cuôn, xã Hưng Mỹ, tỉnh Vĩnh Long, người dân nơi đây vẫn thường nhắc về Liệt sĩ Lê Phát Thạnh (tên thường gọi: Ngô Phát Thạnh), sinh năm 1940 – một người con của quê hương đã ngã xuống trong những năm tháng gian khổ của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Câu chuyện về ông được gìn giữ qua nhiều thế hệ, đặc biệt là qua lời kể của bà Diệp Thị Ngọc Liên (sinh năm 1952) – em dâu của ông, người được mẹ chồng truyền lại những ký ức thiêng liêng về người liệt sĩ.

Người chiến sĩ kiên trung giữa vòng vây kẻ thù

Theo lời bà Liên kể, những năm chiến tranh khốc liệt, đại đội Mỹ thường xuyên càn quét, truy tìm quân ta nhằm triệt phá căn cứ cách mạng tại vùng Long Hữu – Duyên Hải – Trà Vinh. Trong một trận càn ác liệt, quân Mỹ bất ngờ áp sát khu vực hoạt động của đơn vị ông Thạnh.

Giữa màn khói đạn, ông bị trúng một phát đạn vào chân. Máu chảy nhiều nhưng ông vẫn gắng dùng toàn bộ sức lực bò về phía đường hầm bí mật để báo tin cho đồng đội rằng giặc đang ập tới.

Khi ông đến được cửa hầm, thông tin vừa kịp truyền đi thì đại đội Mỹ đã tràn tới. Tình thế vô cùng nguy cấp. Đồng đội chưa kịp chuẩn bị lực lượng, nhưng ông Thạnh – dù bị thương nặng – vẫn là người đầu tiên cầm vũ khí lao ra khỏi hầm, chắn ngay trước hướng tiến công của kẻ địch.

Hành động ấy đã giúp đồng đội kịp thời bố trí đội hình chống trả. Ông đã hy sinh ngay trong trận đánh, dũng cảm đối mặt với quân thù để bảo vệ đồng đội, bảo vệ căn cứ.
Ông ra đi khi mới 18 tuổi, vào ngày 01 tháng 01 năm 1958 (âm lịch) tại ấp 15, xã Long Hữu, huyện Duyên Hải, tỉnh Trà Vinh.

Ký ức còn mãi với đồng đội và gia đình

Bà Liên xúc động kể rằng, sau khi ông hy sinh, đồng đội đã quay về báo tin cho gia đình. Các chiến sĩ cùng chiến đấu với ông năm ấy – giờ chỉ còn hai người còn sống – mỗi năm vẫn trở lại thắp nén nhang tưởng nhớ vào ngày 27/7. Họ nói rằng:
“Nếu không có sự quyết tử của Thạnh lúc đó, cả đơn vị có thể đã bị tiêu diệt.”

Trong căn nhà nhỏ ở ấp Trà Cuôn, mỗi khi nhắc đến ông, giọng bà Liên lại nghẹn lại. Với bà, ký ức ấy không chỉ là câu chuyện chiến tranh, mà là lời nhắc nhở về sự dũng cảm, nghĩa tình, là lòng tự hào mà gia đình luôn gìn giữ.

Lắng nghe – để biết trân quý hòa bình

Đợt 27/7 vừa qua, Đoàn Thanh niên xã Hưng Mỹ đã đến thắp hương và được bà Liên kể lại câu chuyện về người anh hùng của gia đình. Các bạn trẻ đã lặng đi khi nghe từng chi tiết về sự kiên cường của ông.

Lời bà Liên như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc:

“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu của cha anh. Càng biết ơn, các cháu càng phải sống tốt, học tốt, để không phụ sự hy sinh ấy.”

Câu chuyện về Liệt sĩ Lê Phát Thạnh – người chiến sĩ kiên trung của quê hương Hưng Mỹ – sẽ mãi được khắc ghi trong ký ức người dân, lan tỏa trong lòng thế hệ trẻ, như ngọn lửa tiếp thêm niềm tự hào và trách nhiệm đối với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn