Câu chuyện về Liệt sĩ Lê Văn Hoàng
Ở quê Thuỷ Đông, má của Lê Văn Hoàng từng tự tay may cho ông một chiếc khăn rằn trước ngày ông lên đường kháng chiến.
Má ông dặn:
— “Đi đâu thì đi, nhớ giữ mình nghe con.”
Ông cười hiền rồi quàng chiếc khăn lên cổ:
— “Ngày thắng giặc con sẽ về.”
Chiếc khăn rằn ấy theo ông suốt những năm tháng chiến đấu cùng Tiểu đoàn 307.
Đồng đội thường thấy ông dùng nó để băng vết thương cho chiến sĩ, lúc lại nhường cho anh em đắp giữa những đêm lạnh vùng Đồng Tháp Mười.
Một lần hành quân, có chiến sĩ trẻ bị sốt nặng vì dầm mưa nhiều ngày. Ông tháo chiếc khăn quý nhất của mình đắp cho người lính ấy rồi thức trắng đêm chăm sóc.
Người chiến sĩ xúc động nói:
— “Anh giữ khăn của má đi.”
Ông chỉ cười:
— “Còn người là còn tất cả.”
Tháng 11 năm 1948, trong một trận chống càn ác liệt, ông anh dũng hy sinh khi đang chỉ huy trung đội chiến đấu.
Sau trận đánh, đồng đội tìm thấy chiếc khăn rằn vẫn còn trên vai ông, thấm đẫm bùn đất và khói súng. Hình ảnh ấy mãi trở thành ký ức không quên đối với những người từng chiến đấu cùng ông.


