CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI CHIẾN TÊN “QUÊN” NHƯNG TÊN ÔNG KHÔNG BỊ LỊCH SỬ DÂN TỘC BỎ QUÊN
Bắt đầu câu chuyện, vào đầu tháng 7 tại công viên Lê Thị Riêng (Tp.HCM), trong công cuộc quy tập hài cốt, cơ quan chức năng đã tìm thấy một liệt sĩ cùng những di vật và trong đó còn giấy tờ tùy thân là “Huỳnh Văn Quên”. Sau khi được xác nhận phiên hiệu của ông, đã xác nhận ông là chiến sĩ Tiểu đoàn 1, hoạt động tại Long An.
Trong thời gian thông tin về tên của người chiến sĩ này được báo chí đưa lên, một gia đình vắng bống hình của người con, người anh đã mất liên lạc trong một thế kỷ khi chỉ có được giấy báo tử và bằng tổ quốc ghi công của người liệt sĩ ấy đã tìm thấy tia hy vọng khi người chiến sĩ ấy chính là người anh, người con mà gia đình của ông Huỳnh Văn Mười.
Sáng cùng ngày, ông Huỳnh Văn Mười, người nhận thân nhân liệt sĩ Huỳnh Văn Quên, cho biết đang ngồi ở nhà thì đọc được thông tin trên Internet về việc tìm thấy di vật của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên - chiến sĩ Giải phóng quân, giữ chức Tiểu đội phó, thuộc đơn vị của Long An - khi khai quật rãnh mộ ở công viên Lê Thị Riêng.
Ông Mười có anh trai tên Huỳnh Văn Quên, hy sinh tại TP.HCM trong chiến dịch Mậu Thân năm 1968. Gia đình ông đã liên hệ với UBND xã Vàm Cỏ (tỉnh Tây Ninh) và đang thu xếp lên TP.HCM để xác minh nhân thân.
Theo lời kể của ông Mười, anh trai ông tham gia cách mạng từ khoảng năm 1962 rồi rời quê hương đi chiến đấu. Kể từ đó, gia đình hoàn toàn mất liên lạc.
Ông Mười cho biết khi anh trai lên đường nhập ngũ, ông còn quá nhỏ, nên ký ức về người anh cả gần như không còn rõ nét, chỉ được nghe cha mẹ và các anh, chị kể lại qua nhiều năm.
Suốt nhiều thập kỷ, người thân liệt sĩ Huỳnh Văn Quên vẫn mong mỏi một ngày có thể biết được tung tích của ông, dù chỉ là một thông tin nhỏ.
Ông Mười cũng kể rằng trước khi lên đường chiến đấu, anh trai từng có một người yêu nhưng chưa kịp tổ chức đám cưới. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, người phụ nữ ấy vẫn luôn ngóng tin ông Quên và chưa từng biết rõ số phận của người mình thương.
Và người Liệt sĩ ấy đã hứa với người con gái hậu phương ấy một lời hứa ngày chiến thắng sẽ trở về và lấy cô.
Người con gái hậu phương ấy là bà Nguyễn Thị Lệ sinh năm 1947. Dù bà bị tai biến một năm trước. Ở tuổi 79, sức khỏe bà giảm sút, đi lại khó khăn, nhưng ký ức của bà về liệt sỹ Huỳnh Văn Quên vẫn nguyên vẹn
Bà Lệ kể, bà và ông Quên quen nhau khi cả hai có thời gian cùng hoạt động cách mạng. Khi ấy, bà tròn đôi mươi, là cô dân công xã gánh nước, tiếp tế lương thực cho Tiểu đội của ông Quên. Một ngày, ông Quên hẹn bà Lệ ra gặp rồi bất ngờ tỏ tình: “Nếu em đồng ý, anh về thưa ba mẹ cưới em”. Bà Lệ thoáng bối rối, rồi gật đầu đồng ý. Thế nhưng, giấc mơ về một đám cưới đẹp, được mọi người chúc phúc của 2 người chẳng diễn ra như mong muốn. Khi đó, chiến sự diễn ra căng thẳng. Đơn vị của ông Quên được lệnh tham gia Chiến dịch Mậu Thân 1968.
Trước ngày xuất quân, ông Quên gặp bà Lệ và hứa: “Anh đi đánh thắng trận này rồi anh về cưới em”. Bà Lệ khi ấy cũng hứa: “Em sẽ đợi anh về”. Ôm chia tay, họ cùng hứa với nhau một điều. Ông hứa trở về cưới bà. Bà hứa sẽ đợi. Cuối cùng, chỉ còn một người ôm lời hẹn.
Ông Quên đi rồi mãi chẳng về. Ngày nhận tin, bà Lệ đau lòng, khóc cạn nước mắt, nhưng vẫn không tin người mình thương không còn nữa. Bà Lệ ở vậy cho đến nay, không lập gia đình. Bà cho biết có nhiều người ngỏ ý, nhưng bà đều từ chối. Với bà, lời hứa "Em đợi anh về" không chỉ là một câu nói, mà còn là lời hẹn được gìn giữ suốt cuộc đời.
"Tuy chưa một lần cưới hỏi, nhưng tâm tôi đã gả cho ông Quên rồi", bà Lệ nói. Giỗ chạp hay sự kiện gì ở nhà ông Quên, tôi cũng có mặt. Đến lúc mẹ ông Quên mất, tôi cũng đeo tang”, bà Lệ chia sẻ.
Hôm 6/7, nghe tin lực lượng chức năng tìm thấy hài cốt nghi của liệt sỹ Huỳnh Văn Quên tại Công viên Lê Thị Riêng, bà Lệ gần như thức trắng đêm. Người phụ nữ đã chờ suốt 58 năm bật khóc. Bà nói, cuối cùng mình cũng giữ trọn được lời hứa năm xưa: "Em đợi anh về".
Chiến tranh đã để lại những mất mát lớn lao nhưng tình yêu thương và lòng chung thủy vẫn vượt lên trên thời gian. Sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ mãi mãi được dân tộc ghi nhớ và là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước.


