CÂU CHUYỆN VỀ NỮ ANH HÙNG - NGUYỄN THỊ CHIÊN
Từ cô gái nông dân 16 tuổi mồ côi vì nạn đói, Nguyễn Thị Chiên trở thành nữ anh hùng LLVTND đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam ở tuổi 22. Chị chỉ huy đội nữ du kích bám dân, bám làng, thắng hàng chục trận, bắt sống giặc và bảo vệ thương binh dù chính mình đầy vết thương tra tấn.

NGUYỄN THỊ CHIÊN: NỮ DU KÍCH TIÊU BIỂU ĐẦU TIÊN CỦA QUÂN ĐỘI Sinh năm 1930 trong gia đình bần nông, Nguyễn Thị Chiên mất 4 anh chị em vì nạn đói Ất Dậu 1945. Từ nhỏ chị phải làm ruộng, chăn trâu để mưu sinh. Năm 1946, ở tuổi 16, chị tham gia du kích địa phương, sau làm trung đội trưởng Đội nữ du kích xã Tán Thuật (Kiến Xương, Thái Bình).
Vùng chị hoạt động thường xuyên bị giặc càn quét. Chị bám sát dân, xây dựng lại cơ sở chính quyền và đoàn thể, tổ chức đội du kích chống càn, phá giao thông, diệt và bắt giặc. Chị từng bị bắt, tra tấn suốt 3 tháng, bị dọa bắn 3 lần nhưng kiên cường không khai báo. Vừa thoát về, dù thân đầy vết thương và chân đau không đi nổi, chị vẫn hoạt động ngay. Trong các trận đánh, chị không bỏ sót thương binh nào. Chị thắng 10 trận trong một đợt thi đua, tự tay tước 15 súng và bắt sống 20 tên giặc (trong đó có một quan hai Pháp). Khi bắt được tên đồn trưởng giết anh mình, chị vẫn giải thích chính sách khoan hồng và thả, khiến hắn kêu gọi nhiều ngụy binh khác ra hàng.
Năm 1952, ở tuổi 22, chị được phong Anh hùng LLVTND tại Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất – là nữ anh hùng đầu tiên của Quân đội. Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng chị khẩu súng ngắn của Người. Sau này chị tiếp tục công tác trong quân đội, trở thành Trung tá. Chị qua đời năm 2016 ở tuổi 86. Câu chuyện của chị là tấm gương về tinh thần bám dân, kiên cường và thương yêu đồng đội của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến.


