Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện về ông Lục Văn Chải – những năm tháng kháng chiến gian khổ

Câu chuyện về ông Lục Văn Chải – những năm tháng kháng chiến gian khổ

26/02/2026Lục Văn Chải (Xã Tam Tiến - Bắc Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi lớn lên trong những câu chuyện kể của ngoại tôi – ông Lục Văn Chải, một người lính bộ đội địa phương đã đi qua những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy gian nan, khốc liệt. Mỗi lần nhắc lại, giọng ông chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường, như thể ký ức chưa bao giờ phai mờ.

Ông kể rằng, những năm ấy, quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh. Cuộc sống của nhân dân vô cùng khó khăn, thiếu thốn đủ bề. Cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, nhưng tinh thần kháng chiến thì chưa bao giờ lùi bước. Người dân một lòng theo cách mạng, nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cho bộ đội, dù phải đối mặt với hiểm nguy luôn rình rập.

Những trận càn quét của địch diễn ra liên tục. Chúng kéo về làng, lùng sục từng ngõ xóm, đốt phá nhà cửa, bắt bớ người dân để tra khảo, ép khai nơi giấu bộ đội. Ông kể, có những ngày cả làng phải chạy vào rừng sâu, sống trong hang đá, ăn củ rừng, uống nước suối để tránh địch. Trẻ con khóc cũng phải bịt miệng lại, chỉ sợ tiếng động nhỏ cũng có thể khiến cả làng gặp nguy hiểm.

Có lần, địch bất ngờ bao vây làng vào lúc rạng sáng. Ông cùng đồng đội đang trú quân gần đó lập tức nhận nhiệm vụ nghi binh, đánh lạc hướng để người dân kịp sơ tán. Trận ấy, tuy lực lượng mỏng, vũ khí thô sơ, nhưng các chiến sĩ vẫn kiên cường chống trả. Ông nói: “Chỉ cần giữ chân được chúng lâu thêm một chút, bà con mình sẽ an toàn hơn.” Chính suy nghĩ ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho họ giữa lằn ranh sinh tử.

Hoạt động của bộ đội địa phương khi ấy vô cùng linh hoạt. Ban ngày ẩn mình trong rừng, ban đêm bí mật trở về làng, vừa nắm tình hình, vừa tổ chức đánh du kích. Những trận đánh nhỏ nhưng hiệu quả đã làm cho địch ăn không ngon, ngủ không yên. Có khi chỉ là phá một đồn nhỏ, phục kích một toán lính, hay cắt đường tiếp tế của địch – nhưng mỗi chiến công đều góp phần làm suy yếu kẻ thù.

Ông kể, bộ đội và nhân dân gắn bó như ruột thịt. Người dân che chở cho bộ đội, còn bộ đội thì bảo vệ dân bằng mọi giá. Có những bà mẹ sẵn sàng nhường phần ăn ít ỏi của mình cho chiến sĩ, có những thanh niên vừa hôm trước còn là nông dân, hôm sau đã khoác súng ra trận.

Nhưng chiến tranh không chỉ có chiến thắng. Ông trầm giọng khi nhắc đến những đồng đội đã ngã xuống. Có người vừa mới trò chuyện hôm trước, hôm sau đã hy sinh trong một trận càn. Có người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp lập gia đình, chưa kịp sống trọn một cuộc đời bình yên. Những mất mát ấy trở thành nỗi đau không thể quên, nhưng cũng là động lực để những người còn sống tiếp tục chiến đấu.

Ông nói với tôi: “Chiến tranh khổ lắm, nhưng không ai nghĩ đến chuyện lùi bước. Vì sau lưng mình là quê hương, là gia đình, là Tổ quốc.”

Mỗi lần nghe ông kể, tôi càng hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay. Những năm tháng gian khổ, những hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước đã đổi lấy cuộc sống yên bình cho chúng ta. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là một phần lịch sử hào hùng của dân tộc.

Và với tôi, ông Lục Văn Chải không chỉ là người ông thân yêu, mà còn là một người anh hùng – bình dị nhưng vĩ đại

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn