Bài viết

Câu chuyện về Trần Đại Nghĩa

Ninh Bình21/04/2026Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi tỉnh Ninh Bình (Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện này được chính Võ Nguyên Giáp và nhiều cán bộ kháng chiến kể lại trong thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp.

Trước năm 1946, Trần Đại Nghĩa (tên thật là Phạm Quang Lễ) là một kỹ sư giỏi, từng học tập và làm việc nhiều năm tại Pháp. Ông có điều kiện sống tốt, công việc ổn định, tương lai rộng mở. Tuy nhiên, khi nghe tin Hồ Chí Minh sang Pháp tìm đường cho đất nước, ông đã tìm cách gặp Bác.

Sau cuộc gặp gỡ đó, Trần Đại Nghĩa quyết định từ bỏ cuộc sống đầy đủ ở nước ngoài để theo Bác trở về Việt Nam, tham gia kháng chiến. Đây là một quyết định rất lớn, bởi ông phải đánh đổi sự an toàn và tiện nghi để bước vào một con đường đầy gian khổ, nguy hiểm.

Khi về nước, điều kiện vật chất cực kỳ thiếu thốn. Không có phòng thí nghiệm hiện đại, không có máy móc tiên tiến, thậm chí nguyên liệu cũng rất hạn chế. Nhưng với kiến thức và lòng quyết tâm, Trần Đại Nghĩa đã cùng đồng đội nghiên cứu, chế tạo vũ khí phục vụ kháng chiến.

Một trong những câu chuyện tiêu biểu là việc ông chế tạo thành công súng bazooka (súng chống tăng) trong điều kiện rừng núi. Theo lời kể của các nhân chứng, ông phải tận dụng những vật liệu rất thô sơ, thậm chí dùng cả ống thép, thuốc nổ tự chế để thử nghiệm.

Những lần thử đầu tiên không phải lúc nào cũng thành công. Có khi vũ khí không hoạt động như mong muốn, thậm chí nguy hiểm cho chính người thử nghiệm. Nhưng ông không nản chí. Ông cùng đồng đội kiên trì nghiên cứu, điều chỉnh từng chi tiết nhỏ.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp kể lại rằng ông rất ấn tượng với tinh thần làm việc của Trần Đại Nghĩa: luôn tỉ mỉ, cẩn thận và hết lòng vì nhiệm vụ. Dù là một nhà khoa học được đào tạo bài bản ở nước ngoài, ông vẫn sẵn sàng làm việc trong điều kiện thiếu thốn như mọi chiến sĩ khác.

Cuối cùng, những vũ khí do ông và đồng đội chế tạo đã được đưa vào sử dụng hiệu quả trong chiến đấu, góp phần quan trọng vào thành công của quân đội ta.

Điều đáng quý không chỉ là tài năng, mà còn là sự lựa chọn của ông: đặt lợi ích của đất nước lên trên lợi ích cá nhân. Từ một kỹ sư sống ở châu Âu, ông trở thành một nhà khoa học của chiến khu, sống và làm việc giữa rừng núi cùng bộ đội.

Câu chuyện về Trần Đại Nghĩa cho thấy một khía cạnh khác của lịch sử: không chỉ có những người cầm súng ngoài mặt trận, mà còn có những người âm thầm đóng góp bằng trí tuệ và khoa học.

Đây là một bài học sâu sắc về trách nhiệm, lòng yêu nước và tinh thần cống hiến. Không phải ai cũng cần làm những việc lớn lao giống nhau, nhưng ai cũng có thể đóng góp theo cách của mình – miễn là đặt lợi ích chung lên trên hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn