CÂU CHUYỆN XẺO ME
Câu chuyện Xẻo Me - Thời hoa lửa
Khóm Xẻo Me nằm lặng lẽ bên những con rạch uốn lượn của phường Vĩnh Phước, thành phố Cần Thơ. Ngày nay, nơi này tràn đầy ánh nắng, tiếng cười trẻ thơ và hương thơm của nhãn xuồng, nhưng ít ai còn nhớ những năm tháng khi khóm nhỏ này là một phần tuyến hậu phương quan trọng trong thời chiến.
SoPhea, khi ấy mới mười sáu tuổi, vừa chớm tuổi trưởng thành, đã chứng kiến cảnh quê hương mình bị bom đạn đe dọa. Dòng kênh Wáth Pích, nơi thường ngày rộn rã tiếng ghe tôm, giờ im lìm đến rợn người. Cô cùng nhóm thanh niên xung phong phải len lỏi qua những bãi mìn, che chắn lương thực cho các đoàn tiếp vận. Những cây me cổ thụ bên bờ rạch từng là nơi trú ẩn, nơi họ dừng chân nghỉ ngơi trong đêm tối, lắng nghe tiếng máy bay, tiếng bom từ xa vọng lại.

Mỗi bước chân của SoPhea đều nặng nề, nhưng trái tim cô vẫn rực lửa.
Trong một đêm mưa dầm, cô dìu một đồng đội bị thương về lán trại, tay run run nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời quyết tâm. Nam - chàng lính trẻ quê Nghệ An, người bạn đồng hành của cô - vừa gánh hàng hóa vừa ngân nga khúc quân hành bằng cây đàn thô sơ. Tiếng đàn nhỏ bé vang lên giữa khói lửa như lời hẹn ước với hòa bình, như nhắn gửi người ở quê nhà rằng những người trẻ Xẻo Me vẫn đứng vững.

Những ngày bom rơi không hề dễ dàng. Cô nhớ buổi chiều khi một chiếc ghe bị đánh sập giữa kênh, nhiều đồng đội ngã xuống. SoPhea không kịp nhặt hết những chiếc ba lô, những mảnh giấy viết vội: “Nếu ngày mai tôi không trở về, hãy sống thay phần tôi”. Nước mắt cô lặng lẽ rơi, nhưng trong nỗi đau ấy, một sức mạnh kỳ lạ trỗi dậy: cô phải sống, phải bảo vệ quê hương.
Trong các chuyến vận chuyển bí mật, SoPhea và đội của cô phải chèo những chiếc ghe nhỏ len lỏi giữa những con rạch yên ắng đến đáng sợ. Mỗi tiếng mái chèo khuấy nước đều như vang giữa không trung.

Những con nước không chỉ chở lương thực, mà còn chở cả ý chí, niềm tin và sự sống của bao người.
Ngày chiến tranh lùi bước, hòa bình trở lại. SoPhea trở về khóm Xẻo Me, đôi dép rách, áo rách, nhưng ánh mắt vẫn sáng. Cô nhìn dòng kênh Wáth Pích, giờ đã được cải tạo, những cây me vẫn xanh rì, như thể thầm nhắc rằng cuộc sống vẫn tiếp tục. Chùa Xẻo Me vang lên tiếng lễ, trẻ con chạy nhảy, thanh niên chèo ghe vỏ lãi trên rạch, và Sophea nhớ về những người đồng đội đã ngã xuống - những người đã trao cho cô sức mạnh để sống, để kể tiếp câu chuyện về khóm nhỏ của mình.
Cô bước qua mái chùa rêu phong, nơi ngày xưa từng là trạm tiếp vận, nơi các tín đồ Khmer cất giấu lương thực và thuốc men. SoPhea thầm nhủ: mỗi viên gạch, mỗi mái ngói, mỗi cây cột đều mang trong mình những câu chuyện chưa kể. Những câu chuyện về tuổi trẻ, về sự hy sinh, về niềm tin rằng một ngày nào đó quê hương sẽ rực sáng trong hòa bình.
Chiều hôm ấy, SoPhea ngồi bên bờ kênh, ngước mắt nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Trong gió, cô dường như nghe thấy tiếng cười, tiếng hát, tiếng bước chân của những đồng đội xưa, hòa lẫn với tiếng chèo ghe và tiếng trống chùa. Khóm Xẻo Me, dù trải qua bom đạn, vẫn đứng vững, vẫn xanh tươi, và câu chuyện của nó vẫn sống trong lòng những người con nơi đây.

Xẻo Me không chỉ là một địa danh - nó là biểu tượng của niềm kiêu hãnh, của tinh thần bất khuất, của sức sống hào hùng được kết tinh từ máu, nước mắt và tình yêu quê hương. SoPhea mỉm cười, nhấc cây đàn cũ đặt lên bàn, tiếng đàn ngân vang, như nối tiếp câu chuyện thời hoa lửa: câu chuyện về một khóm nhỏ nhưng kiên cường, về những người trẻ đã dũng cảm vượt qua khói lửa để giữ gìn mảnh đất của tổ tiên.


