Cậu thiếu niên khai thêm tuổi để tiếp bước binh nghiệp của người cha vĩ đại
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh sinh ra tại Hà Nội, quê gốc ở mảnh đất giàu truyền thống cách mạng Thừa Thiên Huế. Là con trai của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, ngay từ thuở nhỏ, dòng máu anh hùng và tính cách kiên cường của người cha vĩ đại đã thấm sâu vào huyết quản của ông. Lên 8 tuổi, cha đột ngột qua đời, cậu bé Vịnh lớn lên trong sự đùm bọc của gia đình và đồng đội của cha, mang theo một ước nguyện cháy bỏng: được khoác lên mình sắc áo lính để tiếp bước con đường binh nghiệp dang dở của cha. [1]
Năm 1976, khi cuộc chiến tranh biên giới bắt đầu nhen nhóm phức tạp, Nguyễn Chí Vịnh tha thiết muốn nhập ngũ ra trận. Vì lúc đó chưa đủ tuổi theo quy định nghĩa vụ quân sự, ông đã dũng cảm đưa ra một quyết định táo bạo: tự mình viết đơn khai tăng thêm 2 tuổi để đủ điều kiện kiểm tra sức khỏe. Sự kiên định ấy đã thuyết phục được tổ chức, giúp ông chính thức bước vào hàng ngũ quân đội. Đây cũng chính là lý do vì sao trong các hồ sơ, lý lịch chính thức của ông sau này luôn ghi năm sinh là 1457 thay vì năm sinh thực tế là 1459. Ý chí dứt khoát "nợ nước trên hết" từ thuở thiếu thời ấy chính là bệ phóng cho một huyền thoại tình báo lỗi lạc sau này. [1, 2]


