Bài viết

CÂU TRUYỆN THỜI HOA LỬA- NHỮNG CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG

Ninh Bình20/04/2026CÂU TRUYỆN THỜI HOA LỬA (ĐHCQ 21I)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Trần Thu Trang

Mã sinh viên: 257720301443

CÂU TRUYỆN THỜI HOA LỬA


Thời gian chiến tranh đã qua, nhưng những kỷ niệm về thời kỳ “hoa lửa” vẫn in đậm trong lòng nhiều thế hệ. Trong một buổi gặp gỡ với một cựu thanh niên xung phong ở địa phương, tôi đã được nghe về những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng rất tự hào của cô ấy.

Cô gia nhập lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn mười chín tuổi. Lúc đó, đất nước vẫn còn trong tình trạng chiến tranh ác liệt, những đoàn xe vận tải phải đi qua nhiều khu vực nguy hiểm để hỗ trợ cho các chiến trường. Nhiệm vụ của cô cùng đồng đội là mở đường, lấp hố bom để đảm bảo giao thông không bị tắc nghẽn. Công việc diễn ra trong điều kiện nguy hiểm, có khi vừa lấp xong hố bom thì tiếng máy bay lại vang lên trên đầu.

Cô chia sẻ rằng vào những đêm hành quân, ánh đèn pin cần phải được che lại, chỉ dám soi một chút đủ để nhìn đường. Có những ngày thiếu thốn lương thực, nước uống, quần áo thì sờn rách do nắng gió và bùn đất. Tuy nhiên, điều duy nhất không bao giờ thiếu là tinh thần lạc quan và niềm tin vào hòa bình cho đất nước. Trong khói lửa của chiến tranh, các cô gái thanh niên xung phong vẫn cất vang những bài hát cách mạng, động viên nhau vượt qua mọi khó khăn.

Trong một lần thực hiện nhiệm vụ, cô bị sức ép bom làm ngất đi. Khi tỉnh dậy giữa khói bụi mù mịt, điều đầu tiên lướt qua trong tâm trí cô không phải là bản thân mà là liệu con đường còn an toàn không. Chính tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước đã giúp cô cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ, góp phần nhỏ vào thắng lợi của dân tộc.

Sau khi chiến tranh kết thúc, cô trở về cuộc sống bình thường, mang theo những kỷ niệm không thể quên. Dù sức khỏe đã bị ảnh hưởng bởi những năm tháng khắc nghiệt, cô luôn tự hào khi nhắc về quãng đời trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc. Đối với cô, đó là những năm tháng đẹp nhất – đẹp bởi lý tưởng, tình đồng đội và niềm tin mãnh liệt vào tương lai.

Câu chuyện của cô giúp thế hệ trẻ hôm nay nhận ra rằng hòa bình không phải tự nhiên có được. Đó là kết quả của nhiều hy sinh, mất mát và cống hiến thầm lặng. Trân trọng quá khứ, biết ơn những người đã đi trước và sống có trách nhiệm với hiện tại là cách thiết thực nhất để tiếp nối “ngọn lửa” của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn