Bài viết

Cây Bàng Sau Hầm

Một cậu bé làm nhiệm vụ giao liên trong thời chiến luôn coi cây bàng sau hầm trú ẩn là nơi gửi gắm nỗi nhớ và niềm tin, dù bom đạn luôn cận kề.

Hà Tĩnh24/04/2026Cao Quang Nhật (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Văn Thức mới 14 tuổi khi bắt đầu làm giao liên. Công việc của cậu là mang thư và tin tức qua lại giữa các điểm liên lạc trong làng và ngoài rừng.

Sau nhà Thức có một cây bàng lớn. Trước chiến tranh, đó là nơi cậu cùng bạn bè chơi đùa. Khi bom đạn ập đến, dưới gốc bàng được đào một hầm trú ẩn nhỏ. Từ đó, cây bàng trở thành “mái nhà thứ hai” của cậu.

Mỗi lần đi làm nhiệm vụ về, dù mệt đến đâu, Thức cũng ra ngồi dưới gốc bàng. Cậu lấy những mẩu giấy nhỏ, viết vài dòng rồi chôn xuống đất:
“Hôm nay con vẫn an toàn.”
“Con nhớ mẹ.”

Cậu không gửi những dòng ấy đi đâu cả, chỉ coi đó là cách để nói ra điều trong lòng.

Một ngày, Thức nhận nhiệm vụ mang một bức thư quan trọng ra điểm liên lạc cách làng khá xa. Đường đi phải băng qua khu vực thường xuyên bị máy bay rà quét.

Giữa đường, tiếng động cơ vang lên. Thức vội tìm chỗ ẩn nấp. Bom nổ liên tiếp, đất đá văng khắp nơi. Cậu nằm ép mình xuống đất, tim đập dồn dập.

Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh cây bàng hiện lên trong đầu cậu – tán lá rộng, bóng mát quen thuộc, và những mẩu giấy nhỏ được chôn dưới gốc.

“Phải quay về,” cậu tự nhủ.

Khi bom ngớt, Thức tiếp tục chạy. Cậu giao được thư và quay về làng khi trời đã tối.

Việc đầu tiên cậu làm không phải là nghỉ ngơi, mà là ra cây bàng. Cậu đào lên một mẩu giấy cũ, đọc lại rồi chôn xuống, sau đó viết thêm một mẩu mới:
“Hôm nay con lại về.”

Chiến tranh kéo dài, cây bàng nhiều lần bị bom làm trụi lá, gãy cành, nhưng rồi vẫn sống.

Nhiều năm sau, khi mọi thứ đã yên bình, Thức – lúc này đã trưởng thành – quay lại nơi ấy. Cây bàng vẫn còn, to hơn xưa, tán lá xanh rợp.

Anh đào lại gốc cây. Những mẩu giấy năm nào đã mục nát, chữ không còn rõ. Nhưng anh không buồn, vì anh biết những điều mình từng viết đã theo anh đi qua thời hoa lửa.

Với Thức, cây bàng không chỉ là một cái cây, mà là chứng nhân của tuổi thơ giữa chiến tranh – nơi một cậu bé học cách mạnh mẽ, giữ niềm tin, và luôn nhớ rằng dù đi đâu, vẫn có một nơi để trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn