Cây Đa Đầu Làng
Làng Đông Sơn nằm bên dòng sông nhỏ quanh năm nước chảy hiền hòa. Ở đầu làng có một cây đa cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Thân cây to đến mức năm sáu người ôm không xuể, những rễ phụ buông dài chạm xuống mặt đất như những cột chống khổng lồ.
Từ bao đời nay, cây đa là chứng nhân của biết bao đổi thay trong làng. Trẻ con thường tụ tập chơi đùa dưới gốc cây, người già ngồi nghỉ ngơi kể chuyện xưa, còn những người đi xa mỗi lần trở về đều dừng chân nơi ấy như gặp lại một người thân quen.
Năm 1967, chiến tranh ngày càng ác liệt. Máy bay Mỹ thường xuyên đánh phá các tuyến đường giao thông và nhiều vùng quê ở miền Bắc. Làng Đông Sơn tuy nằm sâu trong nội địa nhưng cũng không tránh khỏi những trận bom bất ngờ.
Khi ấy, Bí thư Chi bộ xã là ông Tư được giao nhiệm vụ tổ chức lực lượng dân quân bảo vệ làng và hỗ trợ bộ đội hành quân qua địa phương.
Một đêm đầu mùa hạ, ông Tư tập hợp dân quân dưới gốc cây đa.
Ánh đèn dầu le lói hắt lên những khuôn mặt trẻ tuổi.
Ông nói nhỏ:
– Đêm mai sẽ có một đơn vị bộ đội đi qua làng. Nhiệm vụ của chúng ta là dẫn đường và giữ bí mật tuyệt đối.
Mọi người đều gật đầu.
Từ đó, cây đa đầu làng trở thành điểm hẹn bí mật. Dưới tán lá rậm rạp, các cuộc họp được tổ chức nhanh chóng rồi giải tán trước khi trời sáng. Những người giao liên thường đứng dưới gốc cây để nhận tín hiệu từ cán bộ cấp trên.
Có lần, một chiến sĩ trẻ tên Hải được giao đưa tài liệu quan trọng đến đơn vị đóng quân ở bên kia núi. Trên đường đi, anh bị máy bay địch phát hiện. Hải phải vòng qua nhiều cánh đồng rồi trở về làng khi trời gần sáng.
Mệt mỏi và đói lả, anh ngồi nghỉ dưới gốc cây đa.
Bà cụ Mão sống gần đó nhìn thấy liền mang cho anh bát cháo nóng.
Bà khẽ nói:
– Cây đa này che chở cho biết bao người rồi. Cháu cứ nghỉ một lát rồi đi tiếp.
Hải xúc động cảm ơn.
Ít lâu sau, một trận bom lớn bất ngờ trút xuống khu vực đầu làng. Mọi người hoảng hốt chạy đến thì thấy nhiều cành cây đa đã bị bom làm gãy đổ. Khói bụi mù mịt phủ kín cả khoảng trời.
Ai cũng nghĩ cây đa khó có thể sống nổi.
Nhưng rồi những ngày sau đó, từ thân cây sần sùi vẫn bật lên những chồi non xanh biếc. Những chiếc lá mới vươn mình đón nắng như minh chứng cho sức sống mãnh liệt của quê hương.
Chiến tranh kết thúc năm 1975.
Ngày đất nước thống nhất, dân làng tổ chức lễ mừng ngay dưới gốc cây đa. Những người lính trở về đứng lặng nhìn bóng cây quen thuộc. Trong số đó có Hải.
Anh bước đến chạm tay vào thân cây đầy vết sẹo do bom đạn để lại.
Bên cạnh anh, ông Tư xúc động nói:
– Cây đa còn đứng đây là làng mình còn đứng vững.
Mọi người cùng ngước nhìn tán lá xanh rợp bóng.
Nhiều năm đã trôi qua, cây đa đầu làng vẫn tồn tại như một biểu tượng của lòng kiên cường. Những vết thương chiến tranh đã dần khép lại, nhưng ký ức về những ngày tháng gian khổ vẫn được lưu giữ dưới bóng cây cổ thụ.
Đối với người dân Đông Sơn, cây đa không chỉ là một phần của quê hương mà còn là nhân chứng sống cho những năm tháng chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



