Cây đàn của Khánh
Cây đàn của Khánh
Khánh mang theo một cây đàn nhỏ từ quê. Mỗi khi rảnh, cậu lại gảy vài khúc nhạc. Tiếng đàn vang lên giữa rừng khiến ai cũng lặng đi. Có hôm sau một trận bom, cả đội rất mệt. Khánh ngồi xuống, nhẹ nhàng chơi một bài quen thuộc. Không ai nói gì nhưng ai cũng thấy lòng dịu lại. Cây đàn ấy không giúp chúng tôi tránh bom. Nhưng nó giúp chúng tôi vượt qua nỗi sợ. Khánh nói âm nhạc là thứ giữ cho con người không quên mình là ai. Trong chiến tranh, điều đó rất quan trọng. Những giai điệu ấy theo tôi suốt nhiều năm sau. Đó là âm thanh của ký ức.



