Cây võng của chị Lan
Cây võng của chị Lan
Chị Lan luôn mang theo một chiếc võng dù đã cũ. Chị nói đó là kỷ vật từ gia đình gửi ra. Mỗi tối, chị mắc võng giữa hai thân cây rồi rủ chúng tôi nằm gần cho vui. Có hôm mưa lớn, võng ướt hết nhưng chị vẫn cười. Chị bảo quen rồi, miễn là cả đội vẫn ổn. Một lần bom rơi gần lán, nhiều đồ đạc bị hỏng. Riêng chiếc võng của chị vẫn còn nguyên. Chị lại mang ra mắc cho mọi người nằm thay phiên. Những lúc như vậy, chiếc võng nhỏ bé lại trở thành chỗ nghỉ quý giá. Chị Lan thường kể chuyện quê để mọi người đỡ nhớ nhà. Ai cũng quý chị vì sự giản dị ấy. Sau chiến tranh, tôi vẫn nhớ hình ảnh chiếc võng đung đưa giữa rừng. Nó như một góc bình yên hiếm hoi giữa bom đạn.



