Bài viết

CĐSP - CNTT 49 - NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA

Tây Ninh20/05/2026Đặng Tuấn Kiệt3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972.

Mùa đông phủ xuống dãy Trường Sơn bằng những cơn mưa rừng dai dẳng. Đất đỏ quánh lại dưới từng bước chân hành quân. Ban ngày, tiếng máy bay gầm rú quần thảo trên bầu trời. Ban đêm, cả cánh rừng chìm trong ánh sáng nhập nhòe của pháo sáng và bom đạn.

Người ta gọi những năm tháng ấy là “thời hoa lửa”.

Không phải vì chiến tranh đẹp.

Mà bởi giữa khói lửa khốc liệt nhất, con người vẫn sống rực cháy như những đóa hoa không chịu tàn.

Lâm nhập ngũ khi vừa học xong năm cuối cấp ba.

Ngày lên đường, cha anh lặng lẽ đưa cho con trai một chiếc đồng hồ cũ đã ngừng chạy từ lâu. Mặt kính đã trầy xước, dây da cũng sờn cũ theo năm tháng.

Ông nói chậm rãi:

— Ba giữ nó từ hồi kháng chiến chống Pháp. Nó hỏng rồi… nhưng con cứ mang theo.

Lâm bật cười:

— Đồng hồ không chạy nữa thì mang làm gì hả ba?

Người cha nhìn xa xăm về phía cánh đồng cuối làng:

— Có khi giữa bom đạn, người ta cần một thứ để nhớ mình còn quê hương.

Lâm im lặng, rồi cẩn thận bỏ chiếc đồng hồ vào túi áo ngực.

Hôm chiếc xe tải chở tân binh rời làng, mẹ anh đứng rất lâu ngoài cổng. Bà cố không khóc trước mặt con trai. Chỉ đến khi chiếc xe khuất hẳn sau hàng tre cuối xóm, bà mới lặng lẽ quay vào nhà.

Mâm cơm chiều hôm ấy nguội ngắt.

Từ ngày Lâm đi, căn nhà nhỏ chỉ còn tiếng gió thổi qua mái lá mỗi đêm.

Đơn vị của Lâm là tiểu đoàn vận tải trên tuyến Trường Sơn.

Công việc của họ không chỉ cầm súng chiến đấu. Họ mở đường, gùi đạn, cáng thương binh, vá đường sau bom và tiếp tế cho mặt trận.

Có những ngày vừa hành quân được vài cây số thì bom nổ.

Đất đá tung kín trời.

Một lần, người lính đi trước chưa kịp cúi xuống đã bị sức ép hất mạnh vào thân cây. Máu chảy đầy mặt. Vậy mà câu đầu tiên anh hỏi lại là:

— Đạn còn nguyên không?

Không phải hỏi mình sống hay chết.

Mà là hỏi hàng tiếp tế còn hay mất.

Lâm lúc ấy mới thực sự hiểu chiến tranh là gì.

Chiến tranh không giống những bài hát hào hùng anh từng nghe ở trường học.

Nó có mùi bùn đất, mùi thuốc súng, mùi máu tanh và cả tiếng khóc bị ghìm chặt trong cổ họng.

Trong đại đội có một cô y tá tên Mai.

Mai nhỏ người, làn da ngăm đen vì những cơn sốt rét rừng, nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng và đầy nghị lực. Bên hông cô luôn đeo một túi thuốc cũ đã sờn mép vải.

Lần đầu gặp nhau, Lâm đang lên cơn sốt.

Anh nằm co ro trong chiếc võng mắc giữa rừng, môi tái nhợt. Mai ngồi bên cạnh, nhúng khăn vào nước rồi đặt lên trán anh.

Cô vừa làm vừa cằn nhằn:

— Con trai gì mà yếu hơn cả tôi.

Lâm cười mệt mỏi:

— Mai này hòa bình… tôi về quê nuôi gà thôi.

Mai bật cười thành tiếng:

— Còn tôi sẽ mở lớp học.

— Làm cô giáo à?

— Ừ. Trẻ con phải được đi học chứ.

Giữa rừng già đầy bom đạn, hai con người trẻ tuổi ngồi nói về tương lai như nói về một giấc mơ xa xôi.

Nhưng chính những giấc mơ giản dị ấy đã giúp họ sống tiếp qua những ngày khốc liệt nhất.

Mùa hè năm ấy, chiến trường càng lúc càng dữ dội.

Máy bay địch ném bom suốt ngày đêm. Những con đường vừa mở xong lại bị cày nát chỉ sau vài giờ.

Có hôm cả tiểu đội phải nằm dưới hầm gần mười tiếng đồng hồ.

Đêm xuống, Lâm cùng đồng đội ra san đường.

Ánh đèn pin được che bằng một mảnh vải nhỏ để tránh lộ mục tiêu. Giữa màn đêm đặc quánh, chỉ còn tiếng cuốc bổ xuống đất và tiếng thở nặng nhọc vang lên giữa rừng sâu.

Bất ngờ, còi báo động vang lên dồn dập.

— Máy bay!

Tất cả lập tức lao xuống giao thông hào.

Tiếng bom nổ xé toạc màn đêm.

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Đất đá phủ kín lên người Lâm. Một thân cây lớn gãy rầm xuống bên cạnh.

Rồi giữa tiếng bom đạn hỗn loạn, anh nghe thấy tiếng ai đó hét lên:

— Có người bị thương!

Lâm bật dậy chạy về phía hố bom.

Mai đang nằm dưới mép đất sạt, chân bị mảnh đạn găm sâu. Máu thấm đỏ cả ống quần.

Cô nghiến chặt môi đến bật máu nhưng không khóc.

Lâm quỳ xuống bên cạnh:

— Mai! Có đau lắm không?

Mai thở dốc:

— Không sao… cứu người khác trước đi…

Nhưng Lâm không nghe.

Anh cúi xuống cõng cô trên lưng rồi lao đi giữa cơn mưa bom còn chưa dứt.

Đêm ấy dài như vô tận.

Sau trận bom, đơn vị thiệt hại nặng nề.

Ba người hy sinh.

Bảy người bị thương.

Người đội trưởng già ngồi lặng trước những tấm tăng phủ kín thi thể đồng đội. Ông châm thuốc nhiều lần nhưng bàn tay run đến mức bật mãi không cháy.

Không ai nói gì.

Cả khu rừng chìm trong một sự im lặng đau đớn.

Lâm nhìn những gương mặt quen thuộc giờ đã nằm yên dưới lớp vải bạc mà cổ họng nghẹn cứng.

Mới tối qua họ còn ngồi kể chuyện quê nhà, còn chuyền tay nhau điếu thuốc cuối cùng.

Chiến tranh là vậy.

Người ta nhiều khi không kịp nói lời từ biệt.

Vết thương của Mai khá nặng. Cô phải chuyển ra tuyến sau điều trị.

Trước lúc lên xe, Mai đưa cho Lâm một cuốn sổ nhỏ.

— Nếu tôi chưa kịp quay lại… anh giữ giúp nhé.

Lâm cầm cuốn sổ, khẽ nói:

— Rồi cô sẽ về thôi.

Mai cười nhẹ:

— Biết đâu được.

Chiếc xe chở thương binh từ từ lăn bánh trong màn sương sớm.

Lâm đứng nhìn theo rất lâu.

Đêm hôm đó, anh mở cuốn sổ ra.

Bên trong là những trang giấy ghi tên các thương binh Mai từng cứu, những bài hát chép còn dang dở và vài dòng chữ nắn nót:

“Nếu còn sống sau chiến tranh, mình sẽ mở một lớp học nhỏ ở quê. Trồng thêm một giàn hoa giấy trước sân.”

Lâm đọc đi đọc lại những dòng ấy đến tận khuya.

Ngoài trời, mưa rừng vẫn rơi không ngớt.

Năm 1975.

Chiến tranh kết thúc.

Ngày tin chiến thắng truyền về đơn vị, nhiều người đã bật khóc.

Không phải vì vui quá.

Mà vì họ nhớ đến những đồng đội đã không thể sống để nhìn thấy ngày hòa bình.

Lâm trở về quê vào một buổi chiều tháng năm.

Con đường làng vẫn đầy bụi đỏ. Dòng sông nhỏ vẫn lặng lẽ chảy qua cánh đồng. Nhưng mọi thứ dường như đã già đi sau chiến tranh.

Cha anh mất hai năm trước vì bạo bệnh.

Mẹ anh tóc đã bạc trắng.

Bà ôm chầm lấy con trai mà khóc nức nở như muốn bù lại tất cả những năm tháng chờ đợi trong im lặng.

Đêm ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, Lâm được ngủ trong căn nhà của mình mà không nghe tiếng bom rơi.

Nhưng anh không ngủ được.

Có những ký ức chiến tranh giống như mảnh đạn.

Nó nằm lại trong tim con người suốt cả cuộc đời.

Một tháng sau, Lâm nhận được thư của Mai.

Cô viết rằng mình đang dạy học ở một vùng quê nhỏ ngoài Bắc.

Cuối thư chỉ có một dòng ngắn ngủi:

“Giàn hoa giấy đã nở rồi.”

Lâm ngồi rất lâu bên cửa sổ.

Ngoài sân, gió thổi qua hàng cau tạo nên âm thanh xào xạc quen thuộc của quê nhà.

Anh lấy chiếc đồng hồ cũ của cha ra nhìn.

Nó vẫn không chạy.

Nhưng lần này, Lâm khẽ mỉm cười.

Bởi thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ anh đã nằm lại trong những năm tháng hoa lửa ấy rồi.

Một thời mà con người sống giữa cái chết nhưng vẫn không ngừng tin vào ngày mai.

Một thời đau thương nhất.

Và cũng rực rỡ nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn