Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chân dung Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu

Bài viết khắc họa chân dung Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu – người chiến sĩ quả cảm đã nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương để tiếp tục ôm bộc phá xông lên tiêu diệt lô cốt địch trong trận Đông Khê lịch sử (1950). Ký ức về ông là biểu tượng bất diệt cho tinh thần dũng cảm, sẵn sàng hy sinh vì nền độc lập của dân tộc Việt Nam.

Thái Nguyên16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, đất nước đã hòa bình và bước vào kỷ nguyên vươn mình vĩ đại. Thế hệ trẻ hôm nay may mắn được sống trong độc lập, tự do, không phải chứng kiến cảnh bom rơi đạn lạc. Tuy nhiên, để có được bầu trời bình yên ấy, cả dân tộc ta đã phải đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ cha anh đi trước. Nhằm triâm và ghi nhớ những công lao to lớn đó, tôi muốn nhắc đến một nhân chứng lịch sử có thật, một huyền thoại sống của Quân đội nhân dân Việt Nam – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu. Câu chuyện của ông không chỉ là một mảnh ghép hào hùng của lịch sử mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng mãnh liệt cho lớp trẻ chúng ta.

Anh hùng La Văn Cầu sinh năm 1931, là người dân tộc Tày, quê ở huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Lớn lên trong cảnh đất nước lầm than dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, ngay từ khi mới 16 tuổi, chàng thanh niên La Văn Cầu đã sớm giác ngộ cách mạng và xung phong lên đường nhập ngũ. Bằng ý chí kiên cường và lòng căm thù giặc sâu sắc, ông nhanh chóng trở thành một người lính quả cảm, tham gia chiến đấu ở nhiều mặt trận ác liệt. Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, ông đã tham gia 29 trận đánh, nhưng trận đánh để lại dấu ấn sâu đậm nhất, làm nên tên tuổi của người anh hùng chính là trận Đông Khê trong chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950.

Năm 1950, quân ta mở chiến dịch Biên giới nhằm phá thế bao vây của địch, mở rộng căn cứ địa Việt Bắc. Cụm cứ điểm Đông Khê được thực dân Pháp xây dựng thành một pháo đài vô cùng kiên cố, được xem là "cổ họng" trên tuyến đường số 4. Tối ngày 16 tháng 9 năm 1950, quân ta nổ súng tấn công cứ điểm Đông Khê. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt, hỏa lực của địch từ các lô cốt bắn ra như mưa, khiến bộ binh ta gặp rất nhiều khó khăn trong việc tiếp cận. Trong thời khắc sinh tử ấy, nhiệm vụ đánh bộc phá, tiêu diệt lô cốt địch để mở đường cho quân ta tiến lên được giao cho Tổ bộc phá, trong đó có chiến sĩ trẻ La Văn Cầu.

Khói đạn mịt mù, tiếng súng gầm rú xé toạc bầu trời đêm. La Văn Cầu ôm quả bộc phá nặng hàng chục ký, luồn lách qua những hàng rào dây thép gai chằng chịt, băng qua làn đạn pháo dày đặc của kẻ thù. Khi đang tiếp cận mục tiêu, một viên đạn của địch đã bắn trúng, làm cánh tay phải của ông bị thương nặng, nát bét và lủng lẳng. Sự đau đớn tột cùng ập đến, máu chảy lênh láng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cánh tay bị thương trở thành chướng ngại vật cực kỳ vướng víu, khiến ông không thể bò tiếp để mang bộc phá vào lô cốt địch. Không một giây do dự, người chiến sĩ kiên cường ấy đã đưa ra một quyết định chấn động: nhờ người đồng đội đi cùng dùng lưỡi lê chặt đứt cánh tay phải của mình để khỏi vướng.

Mặc kệ cơn đau thấu xương dội lên, La Văn Cầu dùng chiếc nẹp băng tạm lại vết thương, dùng sức lực của cánh tay trái còn lại tiếp tục ôm quả bộc phá nặng 12kg trườn lên phía trước. Bằng một ý chí thép và sức mạnh phi thường, ông đã áp sát được lô cốt địch, giật nụ xòe và chạy lùi lại. Một tiếng nổ rung chuyển đất trời vang lên, lô cốt địch vỡ vụn. Lỗ hổng đã được mở, quân ta ào ạt xông lên như vũ bão, tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm Đông Khê. Hành động chặt tay phá đồn của La Văn Cầu đã trở thành một biểu tượng bất diệt của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, làm nức lòng toàn quân và toàn dân trên khắp các mặt trận.

Với chiến công đặc biệt xuất sắc và lòng dũng cảm vô song, năm 1952, tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ I, đồng chí La Văn Cầu đã vinh dự được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới tròn 21 tuổi. Ông cũng là một trong 7 người đầu tiên được phong tặng danh hiệu cao quý này của Quân đội ta. Sau chiến tranh, dù trở thành thương binh hạng 1/4, mang trên mình thương tật suốt đời, ông vẫn giữ vững phẩm chất của bộ đội Cụ Hồ. Chuyển công tác về Tổng cục Chính trị, ông tiếp tục cống hiến cho công tác bảo tàng, lịch sử quân sự cho đến khi nghỉ hưu.

Trở về với cuộc sống đời thường tại thủ đô Hà Nội, Anh hùng La Văn Cầu vẫn luôn giữ một nếp sống giản dị, khiêm nhường và lạc quan. Hình ảnh người cựu chiến binh già với một bên tay áo buông thõng nhưng nụ cười luôn thường trực trên môi, hàng ngày vẫn tham gia các hoạt động xã hội, nói chuyện truyền lửa truyền thống cho thế hệ trẻ đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người. Ông không tự coi mình là một huyền thoại xa vời, mà chỉ nhận mình là một người lính may mắn sống sót trở về thay cho những đồng đội đã ngã xuống.

Câu chuyện về Anh hùng La Văn Cầu không chỉ là bài học quý giá về lịch sử mà còn là minh chứng sống động cho tinh thần thép, lòng yêu nước nồng nàn và ý chí bất khuất của dân tộc Việt Nam. Là một sinh viên chuyên ngành Điện tử, mang trong mình hoài bão của tuổi trẻ, tấm gương của bác Cầu khiến tôi vô cùng tự hào và cảm phục. Đất nước đã hòa bình, nhiệm vụ của chúng tôi hôm nay không còn là cầm súng ra trận, mà là cầm bút, cầm thiết bị để tiếp thu khoa học công nghệ, xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Tôi tự nhủ sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện kỹ năng, trau dồi đạo đức chuyên môn. Những lúc gặp khó khăn trong học tập hay cuộc sống, chỉ cần nhớ đến hình ảnh người thanh niên năm xưa sẵn sàng chặt đi một phần cơ thể vì độc lập tự do, mọi thử thách hiện tại bỗng trở nên nhỏ bé lạ thường. Tinh thần La Văn Cầu sẽ mãi là ngọn đuốc sáng soi đường cho lớp thanh niên chúng tôi vững bước vào tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chân dung Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu | Câu chuyện thời hoa lửa