Anh hùng Lực lượng vũ trang

"Chàng Mẫn Đẹp trai" Nữ Chúa Miền Tây

Hai câu chuyện về “Nữ chúa miền Tây”

An Giang21/08/2026Đoàn xã Kiến Đức (Kiến Đức)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến đấu dũng cảm, ghi nhiều chiến công, nhưng điều khiến Sáu Mẫn luôn lo lắng là những… cô gái. Trong đội hình Trung đội 1, Đại đội 70, Chi đội 124, Quân khu 9, “anh” Trần Quang Mẫn luôn nổi bật vì… đẹp trai. Không những thế, mỗi khi đơn vị đóng trong nhà dân, “anh” Mẫn luôn giành các công việc nặng nhọc như gánh nước, đốn cây, bổ củi… Vì thế, không có gì lạ khi rất nhiều cô gái “thương thầm nhớ trộm” “anh” Mẫn. Trong số đó có cô Cà Mun, dân tộc Khơ-me, 16 tuổi, có tiếng đẹp người đẹp nết. Cà Mun đã “theo đuổi” “anh” Mẫn đến 4 năm trời. Không biết làm cách nào khác, Sáu Mẫn phải thú thực với riêng Cà Mun. Cà Mun hờn giận, không tin, cô phải vén áo cho cô xem. Cà Mun òa khóc. Cuối cùng, cô gái Khơ-me đành đi lấy chồng. Chuyện bí mật của Sáu Mẫn vẫn được giữ kín.

Trong một trận đánh lớn, “anh” Mẫn lập một chiến công, thế là “anh” được lên báo “Tiếng súng kháng địch”. Cậu họ của Sáu Mẫn, lúc đó là cán bộ quân sự, đọc tin thấy cháu gái mình được tuyên dương dưới danh nghĩa Đại đội trưởng Trần Quang Mẫn, mới tiết lộ chuyện giả trai của cháu mình với Mười Bé, một chiến sĩ cùng đơn vị. Cảm phục cô gái gan dạ, kiên trung, dù chưa gặp mặt nhưng Mười Bé đã đem lòng yêu thầm. Cũng kể từ đó, đi đến đâu, Mười Bé cũng dò hỏi tin tức về Sáu Mẫn. May mắn cho Mười Bé, trong một trận đánh, anh được sát cánh cùng cô. Mười Bé tìm cách gặp riêng Sáu Mẫn và nói mình đã biết sự thật. Mười Bé cũng thổ lộ tình cảm của mình. Vẫn ham giết giặc, “anh” Mẫn một mực khăng khăng từ chối chuyện mình giả trai. Qua bao lần thuyết phục, cảm động trước tình yêu Mười Bé dành cho mình, đám cưới giữa “anh” Mẫn và Mười Bé đã được tổ chức tại đơn vị. Cả đại đội lúc ấy ai ai cũng ngỡ ngàng vì cô dâu lại là “anh” Trần Quang Mẫn đại đội trưởng.

Giữa thời chiến, tuần trăng mật của đôi uyên ương chìm trong tiếng bom đạn. Sáu Mẫn chỉ được gần chồng đúng 7 ngày. Mười Bé phải trở lại đơn vị. Khi ấy, họ vẫn chưa biết rằng, một mầm sống trong lòng Sáu Mẫn đang hình thành. 

Gần tới ngày sinh con, Sáu Mẫn trở lại nhà cha mẹ ở Vĩnh Thạnh. Sắp “vượt cạn” thì một tin sét đánh ngang tai, Mười Bé hy sinh khi đánh đồn Chàng Chẹt. Tai Sáu Mẫn ù đặc. Bà Hai Phước ôm lấy con năn nỉ: “Sáu ơi, con phải sống để nuôi đứa con sắp sanh nữa chớ”. Bốn ngày sau, Sáu Mẫn sinh được một bé trai bụ bẫm. Cậu bé tuổi Nhâm Thìn (1952) được ông ngoại đặt tên là Nguyễn Quốc Hưng với lòng mong mỏi Tổ quốc sẽ có ngày thanh bình, hưng thịnh. Sinh con được vài tháng, Sáu Mẫn gửi Quốc Hưng lại cho ông bà ngoại để trở về đơn vị chiến đấu cùng đồng đội.

Biến đau thương thành hành động, biến căm thù thành sức mạnh, Sáu Mẫn càng kiên cường chiến đấu.

Sau khi phá hoại Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954, chính quyền Ngô Đình Diệm đã dựng lên ở miền Tây Nam Bộ 7 tên ác ôn khét tiếng mang danh “Người hùng chống cộng miền Tây”. Đứng đầu trong số này là tên Lâm Quang Phòng, chỉ huy khu An Phước (Vĩnh Thuận). Tháng 7-1958, Tỉnh ủy Rạch Giá ra nghị quyết phải trừ khử tên Phòng bằng mọi giá. Nhiệm vụ được giao cho đơn vị của Sáu Mẫn. Cô lập tức xin được thực hiện. Biết nhà tên Phòng sắp tổ chức đám xả tang người cô hắn, Sáu Mẫn giả làm người giúp việc lọt vào. Tiệc xong, tên Phòng thấm mệt, nằm lim dim trên võng, Sáu Mẫn rút dao, dồn hết sức mạnh căm thù chém vào cổ hắn. Thế nhưng đêm ấy tên Phòng mặc chiếc áo ka ki quá dày, lưỡi dao lại vướng cái võng, hắn chỉ bị sướt trên mặt, rồi lăn xuống đất, chui vào gầm giường cạnh đó trốn. Sáu Mẫn lao theo, chém tiếp mấy nhát vào sườn, vào cổ hắn. Tên Phòng la ú ớ, thất thanh. Cả trung đội bảo vệ tên Phòng vây thành vòng tròn quanh Sáu Mẫn. Bọn giặc không nổ súng vì quyết bắt sống cô. Chúng quăng hàng trăm chiếc ghế đẩu vào người Sáu Mẫn. Cô dùng chụp hết, ném trả vào chúng. Nhiều đứa bị ghế trúng vào đầu, tuôn máu. Tuy nhiên, Sáu Mẫn đuối sức dần, một chiếc ghế bay vào cánh tay, làm con dao rơi xuống đất. Bọn giặc ào đến, hàng chục đôi giày đinh đá phốc vào ngực Mẫn. Cô gục trên vũng máu.

Chiến công hiển hách của Sáu Mẫn lan khắp đất miền Nam. Báo chí ở Sài Gòn khi đó đã mệnh danh người nữ chiến sĩ Việt cộng ở Rạch Giá là “Nữ chúa miền Tây”.

Bị địch bắt, Sáu Mẫn bị kết án 7 năm tù khổ sai, 5 năm biệt xứ. Vì thuộc thành phần luôn đấu tranh nên quân địch liên tục đưa Sáu Mẫn đi khắp các nhà tù Rạch Giá, Chương Thiện, Tân Hiệp, Chí Hoà, Côn Đảo… Cuối năm 1966, mãn hạn tù, Sáu Mẫn được trả tự do. Đầu năm 1967, Trần Thị Quang Mẫn được Đảng, Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân cùng với chị Út Tịch. Tháng 12-1994, má Sáu Mẫn được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng, vì có chồng và con trai độc nhất hy sinh trong chiến đấu.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn