Bài viết

CHÀNG TRAI BÙI ĐÌNH CHIẾN

Hải Phòng14/01/2026Đoàn thanh niên Phường Trần Liễu, Thành Phố Hải Phòng. (Đoàn thanh niên Phường Trần Liễu, Thành Phố Hải Phòng.)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, khi mới 18 tuổi, chàng trai Bùi Đình Chiến rời quê nhà, khoác ba lô theo tiếng gọi non sông. Anh gia nhập Đội Thanh niên xung phong K53, bước vào những năm tháng mà bom đạn thay cho tiếng trống trường, chiến hào thay cho giấc mơ tuổi trẻ.

Những ngày ấy, con đường anh đi không trải hoa, mà trải đầy hố bom, máu và nước mắt. Công việc của anh và đồng đội là mở đường, vận chuyển, đảm bảo mạch máu giao thông cho chiến trường. Bom nổ ngày đêm. Có những buổi sáng, anh tiễn bạn mình đi làm nhiệm vụ, chiều về chỉ còn lại chiếc mũ sắt móp méo bên vệ đường.

Chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng, mà còn cướp đi cả những điều rất bình thường của con người – một bữa cơm đủ đầy, một giấc ngủ yên, hay một lần được ôm mẹ thật lâu.

Năm 1973, ông Chiến được về phép cưới vợ theo lời mẹ dặn. Đám cưới giản dị, vội vàng trong 12 ngày ngắn ngủi. Khi ông quay lưng trở lại chiến trường, mẹ tiễn con ra tận ngõ, đôi mắt đỏ hoe nhưng không khóc. Ông không ngờ rằng, đó là lần cuối cùng ông nhìn thấy mẹ. Bà qua đời khi ông vẫn đang ở nơi bom rơi, đạn lạc.

Ngày đất nước hòa bình, ông xuất ngũ năm 1976. Chiến tranh đã đi qua, nhưng ký ức thì ở lại, lặng lẽ theo ông suốt cuộc đời. Mang trong mình thương tật, ông vẫn không chọn nghỉ ngơi. Trở về quê hương, ông làm Bí thư chi bộ, xóm trưởng, rồi gắn bó với công tác Hội Cựu Thanh niên xung phong, âm thầm tiếp tục cống hiến.

Ông từng nói:

“Tuổi trẻ chúng tôi đã gửi lại chiến trường. Còn sống ngày nào, tôi còn muốn sống cho xứng đáng với những người đã nằm xuống.”

Thời hoa lửa – đó là thời tuổi trẻ ra đi không đòi hỏi, hy sinh không tính toán. Những con người như ông Bùi Đình Chiến đã làm nên lịch sử không bằng những lời hoa mỹ, mà bằng chính cuộc đời mình.

Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện ấy nhắc chúng ta nhớ rằng:
Hòa bình không tự nhiên mà có.
Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả thanh xuân của một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn