Chặt tay để chiến đấu trên đèo Đông Khê
Tháng 9/1950, bộ đội đánh đồn Đông Khê lần hai, mở màn chiến dịch biên giới. Cầu được giao làm tổ trưởng tổ bộc phá năm người, có nhiệm vụ phá hàng rào và lô cốt chính. Trước ngày ra trận, Cầu và đồng đội hứa dù hy sinh đến giọt máu cuối cùng cũng làm tròn nhiệm vụ. Anh chỉ dẫn cho anh em dùng lá chuối khô và lạt luộc chín để gói bộc phá không bị lỏng và ẩm, sức công phá mạnh hơn.
Trong sách Chuyện bảy vị anh hùng, La Văn Cầu kể lại mờ sáng 16/9, đơn vị bộc phá nhận lệnh mở đột phá khẩu ở đồn Đông Khê. Tổ của Cầu vừa phá xong hàng rào, tiến lên một quãng thì hai người bị trúng đạn đại bác ngã gục. Phía trước, đạn bắn xuống như mưa, phía sau đạn đại bác nổ. Tổ bộc phá chỉ còn ba người tiến lên.
Cách lô cốt 15 thước, thấy có hai hàng rào dây thép gai, anh nảy ra sáng kiến gỡ mìn của địch phá hàng rào, để dành bộc phá đánh lô cốt. Phá được hai hàng rào, hai đồng đội băng qua, nhưng Cầu bé nên không nhảy qua được, bị dây thép gai mắc vào người, phải xé quần áo để gỡ.
Đến miệng hào, Cầu thấy hai đồng đội đã ngã xuống. Địch vẫn bắn ra như mưa. Anh vác bộc phá xông lên, nhưng quân Pháp bắn pháo hiệu sáng lòa, trông thấy liền hô lớn "Việt Minh! Việt Minh! Việt Minh!" và bắn theo.
Qua giao thông hào thứ ba, Cầu bị trúng loạt trung liên, ngất đi. Lúc tỉnh dậy, anh sờ bụng, sờ ngực thấy không bị thương. Nhưng tay phải đã bị bắn, treo lủng lẳng. Trong mồm máu chảy từng cục. Bộc phá bị văng ra mấNhoài người ra kéo được khối bộc phá, nhưng anh thấy cánh tay phải rất vướng, nghĩ "phải cắt nó đi". Chạy xuống, thấy một tiểu đội trưởng đang tiến lên, Cầu bảo chặt hộ tay phải. Tiểu đội trưởng không đồng ý. Cầu nói rõ nhiệm vụ phải phá lô cốt phía trên và giục "anh cứ cắt cho tôi".
Tiểu đội trưởng đành lấy lưỡi lê chặt đứt chỗ da thịt còn dính trên tay Cầu rồi xé áo buộc lại. Chạy đi được mấy bước thì máu chảy tuột miếng vải, anh không để ý, tiếp tục chạy lên đồn, tay trái ôm khối bộc phá 12 kg.
Bò giữa làn đạn lên đến sát chân tường, anh rút quả lựu đạn bên sườn, lấy răng cắn chốt, ném vào một lỗ châu mai rồi lia thêm quả lựu đạn chày vào. Đợi lúc địch thay băng đạn, anh xông ra ấn quả bộc phá vào lỗ châu mai. Địch ở trong đẩy ra. Cầu lấy tay trái đẩy vào nhưng yếu quá, nên lại bị đẩy ra.
Sau giây phút giằng co, anh liền lấy chân đạp mạnh khối bộc phá vào lỗ châu mai, rồi giật nụ xòe. Chạy xa hơn mười thước thì khối bộc phá nổ, anh ngã xuống. Lô cốt của địch trên đồn Đông Khê bị phá. Đội xung kích phía sau dẫm cả lên chân anh để tiến vào trong đồn.
Phá xong lô cốt đầu tiên, anh trở xuống tìm ban chỉ huy, xin cho phá một lô cốt nữa, nhưng được yêu cầu về trạm quân y để tránh mất hết máu. Đường đi 4 km qua núi đá, được một lúc, anh lại phải tựa vào gốc cây nghỉ. Đến sáng, anh mới về đến trạm giải phẫu, phải cưa đến bả vai.
Hết chiến dịch biên giới, La Văn Cầu mới khỏi hẳn. Anh xin trở về đơn vị chiến đấu, nhưng bác sĩ không cho phép.y thước.



