Chế Thị Mừng – cô gái rời nhà trong một đêm
Trong câu chuyện về 11 cô gái sông Hương, cuộc đời của Chế Thị Mừng khiến người nghe không khỏi xúc động.
Mừng tham gia cách mạng khi mới khoảng 14–15 tuổi.
Gia đình có 8 anh chị em. Một người chị của Mừng đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau đó, gia đình lại bị địch phát hiện có hoạt động che giấu cán bộ.
Cha bị bắt tù, tài sản bị tịch thu, gia đình rơi vào cảnh khó khăn.
Mẹ thương con, không muốn Mừng đi theo cách mạng.
Bà từng van xin:
“Chị gái mi mới chết, mi nhỏ rứa đi nữa thì tau cũng chết chứ sống răng?”
Nhưng Mừng đã quyết định.
Trong một đêm, cô lấy chiếc bao vải đựng bột mì, nhuộm đen rồi buộc lại thành chiếc ba lô nhỏ. Cô mang theo một ít tư trang và âm thầm rời nhà.
Từ đó, cô trở thành một trong 11 cô gái sông Hương.
Trong cuộc Tổng tiến công Mậu Thân 1968, Mừng cùng đồng đội chiến đấu tại Huế.
Sau này, bà kể rằng mẹ mình đã ra đi mà không được nhìn thấy con gái lần cuối.
Chiến tranh kết thúc, Mừng trở thành quân y rồi chuyển sang dân y. Bà mang trên mình những vết thương của chiến tranh và nhiều năm sau mới sinh được một người con gái.
Câu chuyện của bà cho thấy phía sau mỗi người lính không chỉ có chiến trường.
Ở đó còn có một người mẹ chờ con, một mái nhà bị bỏ lại và một tuổi thơ đã phải trưởng thành quá sớm.


