Chi đoàn thôn Ninh-Ngọn lửa tiếp sức
Ngọn lửa tiếp sức
Trong những năm tháng "thời hoa lửa" trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, có một khái niệm không nằm trong điều lệnh quân đội nhưng lại sống mãnh liệt trong tim mỗi người lính: đó là ngọn lửa tiếp sức.
Câu chuyện xảy ra tại một trọng điểm đánh phá ác liệt ở ngã ba Đồng Lộc. Đêm đó, mưa bom bão đạn của kẻ thù đổ xuống như trút nước nhằm cắt đứt con đường chi viện cho miền Nam. Giữa màn đêm đặc quánh khói bom, những chiếc xe vận tải quân sự dẫn đầu đoàn xe ra tiền tuyến bị mất phương hướng vì đèn gầm không đủ sáng, đường xá thì bị cày xới tan hoang.
Đúng lúc ấy, từ trong các hầm trú ẩn, những cô gái thanh niên xung phong đã lao ra. Họ không có đèn pha, không có pháo sáng, nhưng họ có những bó đuốc tẩm nhựa cây và chính thân hình mảnh mai của mình.
Người đội trưởng hô vang: "Tiếp sức cho xe qua!".
Họ đứng thành một hàng dài dọc mép vực và những đoạn đường sạt lở. Người này đốt đuốc chuyền cho người kia, những ngọn lửa bập bùng cháy rực giữa cơn mưa tầm tã. Khi đuốc tắt vì gió đại ngàn, họ dùng chính những chiếc áo trắng, khăn trắng vẫy cao để làm "cọc tiêu sống" dẫn đường.
Có một chiến sĩ lái xe trẻ tuổi, đôi tay run rẩy vì sức ép của bom vừa nổ, đã lấy lại bình tĩnh khi nhìn thấy ngọn lửa nhỏ nhoi nhưng kiên cường trong tay cô gái trẻ bên đường. Ngọn lửa ấy không chỉ soi rõ hố bom, mà còn sưởi ấm ý chí của người cầm lái. Anh nhấn ga, đoàn xe nối đuôi nhau vượt qua trọng điểm an toàn.
Ngọn lửa tiếp sức thời hoa lửa ấy không bao giờ tắt. Nó được chuyền từ tay người thanh niên xung phong sang anh lái xe, từ người hậu phương gửi vào tiền tuyến qua từng nắm cơm xẻ nửa. Đó là sự tiếp nối của lòng quả cảm, người ngã xuống có người khác đứng lên, giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt.
Chiến tranh lùi xa, nhưng hình ảnh những cánh tay giơ cao ngọn đuốc giữa rừng đêm vẫn mãi là biểu tượng của một thế hệ rực cháy khát vọng độc lập.



