Bài viết

Chi đoàn Thôn Ninh-Những bức thư tình dưới ánh đèn tự chế

Những bức Thư Tình đưới ánh đèn tự chế

Hà Tĩnh12/04/2026Nguyễn Khánh Linh (Thôn Ninh xã Đông Kinh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông nội tôi, một cựu binh lái xe Trường Sơn, có một chiếc hộp sắt tây hoen gỉ mà ông quý hơn mọi thứ huân chương. Bên trong là xấp thư vàng võ, mực đã phai màu nhưng nếp gấp vẫn còn ngay ngắn. Đó là những bức thư bà nội gửi cho ông từ hậu phương, và cả những bản nháp ông viết dở giữa hai trận bom.

"Hồi đó, viết thư là cả một 'chiến công' cháu ạ," ông nội khẽ cười, đôi mắt nheo lại như đang nhìn xuyên qua màn khói thời gian.Năm 1972, đơn vị của ông đóng quân trong rừng sâu Quảng Trị. Ban ngày là hỏa tiễn và bom tọa độ, chỉ đến đêm, khi rừng già tạm lặng tiếng súng, những người lính mới có chút kẽ hở để sống cho riêng mình.Dưới căn hầm chữ A chật chội, mùi đất ẩm nồng nặc, ông và đồng đội tự chế ra những ngọn đèn "đặc chủng". Họ lấy vỏ lon sữa bò, đổ đầy dầu hỏa (hoặc đôi khi là xăng chắt từ bình xe tải), rồi dùng sợi bấc tết từ dẻ rách. Để tránh bị máy bay trinh sát phát hiện, các ông dùng miếng tôn che chắn kín mít, chỉ để hở một khe sáng nhỏ xíu, vừa đủ soi rõ đầu ngọn bút Trường Sơn.Trong quầng sáng vàng vọt, khét lẹt mùi dầu ấy, ông viết:
"Em thân yêu, đêm nay rừng Trường Sơn lặng gió. Anh ngồi đây, dưới ánh đèn dầu tự chế khét lẹt, mà cứ ngỡ như đang ngồi bên khung cửa sổ nhà mình ở Hà Nội. Tiếng bom dội xa xa cứ như tiếng trống hội làng..."Ánh đèn dầu tự chế ấy kỳ lạ lắm. Nó bập bùng theo từng nhịp thở, tỏa ra làn khói đen kịt làm mũi người lính lọ nghẹ như vừa chui ra từ lò than. Nhưng chính trong quầng sáng nhỏ bé đó, bao nhiêu nỗi nhớ nhung, bao nhiêu lời thề hẹn được tuôn chảy. Có những bức thư viết dở phải dập tắt đèn vì máy bay địch bất ngờ ập tới, những dòng chữ bị nhòe đi vì mồ hôi và cả những giọt nước mắt hiếm hoi của người lính phong trần.Bà nội tôi ở quê nhà Nam Định, mỗi khi nhận được thư, bà lại đưa lên mũi ngửi. Bà bảo: "Thư của ông mày bao giờ cũng có mùi khói dầu hỏa và mùi rừng già. Ngửi thấy mùi ấy là biết ông vẫn còn sống, vẫn còn ngồi dưới hầm mà viết cho bà."Có một bức thư ông viết đêm trước trận đánh lớn, ánh đèn lúc đó sắp cạn dầu, lửa leo lét chỉ còn như một đốm sáng nhỏ. Ông viết vội: "Nếu anh không về, em hãy nhìn lên bầu trời, nơi có những vì sao sáng nhất, đó là ánh đèn anh thắp lên để tìm đường về thăm em..."Chiến tranh kết thúc, ông may mắn trở về. Những ngọn đèn tự chế năm xưa đã tắt lịm từ lâu, nhưng những bức thư tình ấy đã trở thành những đóa "hoa lửa" bất tử. Chúng được thắp lên bằng niềm tin và tình yêu mãnh liệt, rực rỡ hơn bất kỳ thứ ánh sáng nhân tạo nào.Mỗi khi lật lại những trang giấy mỏng manh ấy, tôi như thấy lại hình ảnh chàng lính trẻ năm xưa, gương mặt sạm đen vì khói súng, đang mỉm cười dưới ánh đèn dầu tự chế, gửi gắm cả thanh xuân vào những dòng thư đi xuyên qua cái chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn