Chi đoàn Thôn Ninh-Rực lửa mặt trận B5
Rực lửa mặt trận B5
Câu chuyện về người lính già Bùi Hải Lưu (sinh năm 1945) và những ngày tháng "Hoa lửa" tại mặt trận B5 (Đường 9 - Quảng Trị) năm 1967-1968 là một bản hùng ca về sự gan góc của tuổi trẻ trong khói lửa Mậu Thân.Năm 1967, chàng thanh niên Bùi Hải Lưu vừa tròn 22 tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người, đã có mặt tại "chảo lửa" Quảng Trị. Khi đó, mặt trận B5 là nơi đối đầu khốc liệt nhất giữa ta và địch, nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm mảnh bom và mùi thuốc súng.Ông Lưu kể lại, trước thềm chiến dịch Mậu Thân 1968, không khí tại mặt trận B5 căng như dây đàn. Đơn vị của ông phải hành quân trong điều kiện khắc nghiệt: ngày ẩn mình dưới địa đạo hoặc tán rừng già để tránh máy bay trinh sát, đêm băng qua những "vành đai trắng" đầy mìn lá và pháo bầy. Với khẩu súng trên vai và trái tim rực cháy, ông cùng đồng đội chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công chưa từng có.Tết Mậu Thân 1968, khi miền Bắc đang chuẩn bị đón xuân, thì tại mặt trận B5, "lệnh điểm hỏa" vang lên. Ông Lưu nhớ lại khoảnh khắc pháo binh của ta dồn dập dội vào các căn cứ địch như Khe Sanh, Cồn Tiên, Dốc Miếu. Bầu trời đêm Quảng Trị không có pháo hoa, chỉ có "hoa lửa" từ những họng súng và những quầng sáng của hỏa tiễn.
Trong trận đánh giáp lá cà, ông và các chiến sĩ bộ binh phải đối mặt với hỏa lực kinh khủng từ máy bay B-52. Có những lúc, đất đá vùi lấp cả công sự, ông chỉ kịp giũ bùn đất trên người, cầm chắc tay súng để giữ vững trận địa. Với ông, cái chết khi ấy nhẹ tựa lông hồng, chỉ có mục tiêu giải phóng quê hương là rực cháy.
Điều khiến người cựu chiến binh ấy bùi ngùi nhất khi nhắc về "Hoa lửa" chính là những đồng đội đã ngã xuống ngay trước cửa ngõ chiến thắng. Có những người bạn cùng làng, cùng nhập ngũ, đã mãi mãi nằm lại ở chiến trường B5 khi tuổi đời mới đôi mươi. Ông Lưu luôn tâm niệm rằng, mình sống sót trở về là nhờ những người anh em đã che chắn cho nhau giữa lằn ranh sinh tử.Sau chiến tranh, ông Bùi Hải Lưu trở về với đời thường. Nhưng mỗi khi đến dịp kỷ niệm ngày nhập ngũ hay Tết Mậu Thân, ánh mắt ông lại rực sáng như ánh lửa năm nào. Câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức cá nhân, mà là một phần của lịch sử "Hoa lửa" – nơi thế hệ 1945 đã dùng máu và thanh xuân để viết nên hai chữ Hòa bình.



