Chi đoàn Thôn ninh-Sự hy sinh thầm lặng
Sự hy sinh thầm lặng
Trong những năm tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", có những sự hy sinh không tiếng súng, không tên trên bảng vàng đại thắng, nhưng lại tạc vào lòng đất mẹ một nỗi đau và niềm tự hào khôn nguôi. Câu chuyện dưới đây kể về Lý – một cô gái giao liên nhỏ nhắn trên tuyến đường 20 Quyết Thắng
Mưa rừng Trường Sơn như trút nước, biến những con đường mòn thành những dòng sông bùn đỏ quạch. Lý, cô gái mới bước sang tuổi mười chín, dáng người mảnh khảnh nhưng đôi chân thoăn thoắt như con sóc rừng. Nhiệm vụ của cô là dẫn đường cho một tiểu đoàn pháo binh hành quân vào vị trí tập kết trước giờ nổ súng.
Đêm đó, trời tối đen như mực. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, pháo sáng hỏa long thỉnh thoảng lại vụt lên, xé toạc màn đêm bằng một thứ ánh sáng xanh xao, chết chóc.
Đoàn quân đang lầm lũi tiến bước thì bỗng khựng lại trước một con suối lũ. Nước dâng cao ngang ngực, chảy xiết, xô lệch cả những tảng đá lớn. Chỉ cần một bước sẩy chân, cả người và vũ khí sẽ bị cuốn phăng vào vực thẳm phía hạ lưu.
"Phải qua ngay, nếu không sẽ lỡ giờ hiệp đồng!" – Tiếng tiểu đoàn trưởng gào lên trong tiếng gió rít.
Lý không ngần ngại, cô tháo chiếc thắt lưng da, buộc chặt mình vào một gốc cây cổ thụ bên bờ, rồi lao mình xuống dòng nước lạnh buốt để căng dây định vị cho bộ đội bám vào. Thân hình nhỏ bé của cô bị dòng nước quật lên quật xuống, nhưng đôi tay vẫn bám chặt lấy sợi dây thừng.
Giữa lúc tiểu đội cuối cùng đang qua suối, một loạt bom tọa độ bất ngờ dội xuống phía bìa rừng. Đất đá văng tung tóe. Một tảng đá lớn từ phía trên cao bị chấn động lăn xuống, lao thẳng về phía sợi dây và nhóm chiến sĩ đang chới với giữa dòng.
Trong tích tắc sinh tử, Lý hét lên một tiếng xé lòng. Thay vì buông tay để bảo vệ bản thân, cô rướn người, dùng hết sức bình sinh đẩy chiếc bè chở hòm đạn ra xa khỏi đường lăn của tảng đá.
"Rầm!"
Tảng đá sượt qua, va vào bờ vai nhỏ nhắn của Lý trước khi rơi xuống vực. Cô lịm đi, tay vẫn nắm chặt sợi dây cho đến khi người chiến sĩ cuối cùng đặt chân lên bờ bên kia an toàn.
Sáng hôm sau, khi bình minh lên, đoàn quân đã vào vị trí, pháo đã gầm vang chiến thắng. Nhưng ở bên bờ suối ấy, đồng đội tìm thấy Lý nằm lặng lẽ dưới gốc cây cổ thụ. Vai cô nát bấy, máu thấm đỏ một góc áo bạc màu. Cô ra đi khi trên môi vẫn còn vương nét thanh xuân, đôi mắt khép lại như đang ngủ một giấc ngon lành sau một đêm dài mệt mỏi.
Lý hy sinh lặng lẽ giữa rừng sâu. Không có điếu văn rình rang, không có tiếng kèn tiễn biệt giữa trận đánh. Đồng đội đắp cho cô một nấm đất nhỏ, cắm lên đó một nhành hoa rừng trắng muốt



