Bài viết

Chi đoàn thôn Thanh Hòa (151)

Hà Tĩnh25/04/2026Phan Tiến Phương (Chi đoàn thôn Thanh Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một ngôi nhà nhỏ cuối làng, có một ngọn đèn dầu luôn được thắp vào mỗi buổi tối.

Không phải vì nhà thiếu ánh sáng.
Chỉ là… từ một ngày nào đó, người trong nhà không còn tắt đèn sớm như trước nữa.

Trước đây, cứ ăn cơm xong là dọn dẹp, rồi đi ngủ.
Nhưng từ khi người con trai lên đường, thói quen ấy thay đổi.

Ngọn đèn được đặt gần cửa sổ.
Ánh sáng không mạnh, chỉ đủ để nhìn rõ một góc nhà.

Những ngày đầu, người mẹ thường ngồi cạnh đó.
Không làm gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng nhìn ra ngoài.

Có khi là nghe tiếng gió.
Có khi là tiếng bước chân ai đó đi ngang qua ngõ.

Mỗi lần như vậy, bà lại hơi nghiêng người, như muốn nhìn rõ hơn.

Những lá thư ban đầu vẫn gửi về.

Người mẹ đọc dưới ánh đèn ấy.
Đọc xong không cất ngay, mà để lại trên bàn, như thể sẽ đọc lại lần nữa.

Rồi thư ít dần.

Ngọn đèn vẫn được thắp.

Nhưng người mẹ không còn ngồi lâu như trước.
Chỉ bật đèn lên, rồi làm việc khác.

Đôi khi, bà quên mất mình đã bật đèn từ lúc nào.

Có một buổi tối, trời mưa lớn.

Gió lùa mạnh qua cửa, làm ngọn đèn chao đảo.

Người trong nhà vội chạy ra, định che lại.

Nhưng người mẹ chỉ nói nhẹ:

“Cứ để vậy.”

Ngọn lửa nhỏ vẫn cháy.
Không sáng hơn, cũng không tắt đi.

Từ đó, không ai hỏi nữa.

Ngọn đèn vẫn được thắp mỗi tối.
Không ai nhắc lý do.

Chỉ biết rằng, trong căn nhà ấy, luôn có một ánh sáng được giữ lại.

Dù không còn ai cần đến.

Nhiều năm trôi qua,
ngôi nhà có thể đã thay đổi.

Nhưng có những người đi ngang qua vẫn nhớ:

Ở đó, từng có một ngọn đèn
không bao giờ tắt sớm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn