Bài viết

Chi đoàn thôn Thanh Hòa (896)

Hà Tĩnh09/05/2026Phan Tiến Phương (Chi đoàn thôn Thanh Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một căn nhà nhỏ, ngay sát cửa ra vào, có một chiếc đinh đóng trên vách.

Chiếc đinh không có gì đặc biệt.
Nhưng trên đó, luôn treo một chiếc ba lô cũ.

Ba lô đã sờn, quai có chỗ được khâu lại.
Màu vải không còn rõ như ban đầu, chỉ còn lại những vết bạc đi theo thời gian.

Trước đây, đó là chiếc ba lô của người con trai trong nhà.

Ngày anh đi, anh đeo nó trên vai, đứng ở cửa một lúc lâu.
Không nói nhiều, chỉ nhìn quanh căn nhà, như để nhớ lại từng góc nhỏ.

Người mẹ khi đó cũng không dặn dò gì thêm.
Chỉ đứng gần cửa, tay đặt nhẹ lên chiếc ba lô, rồi buông ra.

Nhiều năm sau, chiếc ba lô ấy được mang về.

Không có ai đeo nó nữa.

Nó được treo lại đúng vị trí cũ, trên chiếc đinh vẫn còn đó.

Không ai dọn đi.
Không ai dùng lại.

Có lần, trong nhà sửa lại tường, người ta định tháo chiếc đinh ra.
Nhưng rồi lại thôi.

Chiếc ba lô được đặt xuống một lúc, rồi treo lại.

Vẫn đúng chỗ cũ.

Thỉnh thoảng, có người đi ngang qua, vô tình chạm nhẹ vào.

Chiếc ba lô khẽ đung đưa.

Rồi đứng yên.

Không ai nói gì.

Những đứa trẻ trong nhà lớn lên,
có người hỏi:

“Sao không bỏ đi?”

Không ai trả lời rõ.

Chỉ có người lớn nói:

“Cứ để vậy.”

Thời gian trôi qua, căn nhà có thể thay đổi nhiều thứ.

Nhưng chiếc ba lô vẫn ở đó.

Không còn được dùng.
Nhưng cũng không bao giờ được bỏ đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn