Chi đoàn Tiểu học Tức Tranh- NHỮNG CHUYẾN ĐÒ TRONG ĐÊM LỬA – CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH LÁI ĐÒ TRÊN SÔNG LÔ, VỊ XUYÊN
NHỮNG CHUYẾN ĐÒ TRONG ĐÊM LỬA – CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH LÁI ĐÒ TRÊN SÔNG LÔ, VỊ XUYÊN
NHỮNG CHUYẾN ĐÒ TRONG ĐÊM LỬA – CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH LÁI ĐÒ TRÊN SÔNG LÔ, VỊ XUYÊN
Có những câu chuyện không nằm trong sách giáo khoa, không được kể bằng những trận đánh lớn, nhưng lại khiến người ta lặng đi khi nghe. Câu chuyện về một người lính lái đò trên sông Lô trong những năm tháng chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên là một câu chuyện như thế.
Người lính ấy là bác Nguyễn Văn Kiêu – cựu chiến binh quê Thái Nguyên.
Năm 1987, bác nhập ngũ, thuộc Quân đoàn 2 (đóng quân tại Lục Ngạn, Hà Bắc – nay là Bắc Giang). Đầu năm 1988, bác được điều động lên mặt trận Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang – nơi được ví như “chảo lửa” của chiến tranh biên giới phía Bắc.
Tại đây, bác làm nhiệm vụ lái đò vận chuyển bộ đội, lương thực và nhu yếu phẩm qua sông Lô lên các chốt chiến đấu. Khu vực bác phụ trách có một bến sông, cùng với nhiều bến khác trên toàn mặt trận tạo thành hệ thống tiếp tế quan trọng. Do địa hình hiểm trở, xe tải chỉ có thể vận chuyển hàng hóa đến cách bến hàng chục ki-lô-mét. Từ đó, các chiến sĩ phải gùi trên lưng từng bao hàng nặng khoảng 25kg, lặng lẽ hành quân trong đêm tối để đưa ra bến sông, rồi tiếp tục vượt sông và đi bộ lên các chốt phía trên.
Mỗi chuyến đò chỉ chở được từ 4–5 chiến sĩ để bảo đảm bí mật. Tổ lái đò của bác gồm 3 người với 3 chiếc thuyền nhỏ để ngụy trang. Những đêm cao điểm, mỗi người phải thực hiện từ 9 đến 10 chuyến đò, liên tục trong điều kiện vô cùng nguy hiểm; những đêm ít hơn cũng từ 4–5 chuyến. Khi trời gần sáng, các chuyến đò lại tiếp tục đưa các chiến sĩ từ tuyến trong trở về.
Trong màn đêm tĩnh lặng, những chiếc đò nhỏ lặng lẽ rẽ nước trên sông Lô, không ánh đèn, không tiếng động, chỉ có bóng người lính âm thầm đưa đồng đội vượt qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Mỗi chuyến đò không chỉ là một lần vận chuyển mà còn là một lần đối mặt với hiểm nguy, khi chỉ cần bị phát hiện từ các điểm cao quan sát của đối phương, bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành chuyến đi không trở lại.
Mỗi người lính lái đò đều được trang bị súng, luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, mang theo suy nghĩ có thể hy sinh bất cứ lúc nào để hoàn thành nhiệm vụ. Họ không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng chính họ là “mạch máu” âm thầm của chiến trường, góp phần giữ cho dòng tiếp tế không bị gián đoạn, tiếp sức cho các đơn vị chiến đấu giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Trong 8 tháng chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên, bác cùng đồng đội đã trải qua nhiều gian khổ, mất mát. Có những người đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng biên cương, gửi trọn tuổi thanh xuân cho đất nước.
Bác may mắn trở về trong cuộc sống đời thường, nhưng những ký ức về chiến tranh, về đồng đội, về những chuyến đò trong đêm trên sông Lô vẫn còn in đậm trong tâm trí, không thể phai mờ.
Trở về quê hương, bác tiếp tục lao động sản xuất tại huyện Phú Lương, tỉnh Thái Nguyên. Dù trong thời chiến hay thời bình, bác luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ, là tấm gương về tinh thần trách nhiệm, nghị lực và sự cống hiến thầm lặng.
Câu chuyện này không chỉ là ký ức của một gia đình, mà còn là lời nhắc nhớ về những con người đã âm thầm góp phần làm nên lịch sử – những người không đứng ở tuyến đầu, nhưng chưa bao giờ đứng ngoài cuộc chiến.
Với vai trò là giáo viên, đoàn viên, tôi mong muốn những giá trị ấy sẽ tiếp tục được lan tỏa đến thế hệ học sinh, để các em thêm hiểu, thêm trân trọng và có ý thức trách nhiệm hơn trong việc xây dựng và bảo vệ quê hương, đất nước.


