Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chi đoàn trường tiểu học Lý Tự Trọng (3)

Thái Nguyên04/07/2026Chi đoàn trường tiểu học Lý Tự Trọng (Chi đoàn trường tiểu học Lý Tự Trọng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hoa lửa – Người con gái đếm bom ở Ngã ba Đồng Lộc

Có những cuộc gặp gỡ không chỉ để lắng nghe một câu chuyện, mà còn để hiểu giá trị của hòa bình được đánh đổi bằng tuổi xuân và máu xương của biết bao con người. Với tôi, cuộc gặp gỡ ấy là khi được nghe Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Thị Tám kể về những năm tháng chiến đấu tại Ngã ba Đồng Lộc – "tọa độ lửa" của đất nước trong những năm kháng chiến chống Mỹ.

Bà xuất hiện giản dị trong bộ áo dài màu xanh, mái tóc đã bạc theo năm tháng. Ít ai nghĩ rằng người phụ nữ hiền từ ấy từng là cô gái mười tám, đôi mươi ngày đêm đối mặt với bom rơi, đạn nổ.

Giọng bà nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng:

"Hồi đó, nhiệm vụ của tôi là đứng trên điểm cao quan sát máy bay địch, đếm số bom rơi, xác định bom nổ, bom chưa nổ rồi báo cho lực lượng công binh và thanh niên xung phong ra san lấp hố bom, thông đường. Có ngày hàng trăm quả bom trút xuống, đất đá bắn tung trời, vậy mà ai cũng chỉ nghĩ làm sao cho xe kịp qua."

Cả hội trường im phăng phắc.

Bà kể, mỗi lần tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời là mỗi lần cái chết ở rất gần. Có lúc bom nổ ngay bên cạnh, đất đá vùi lấp cả người. Khi khói bụi tan đi, bà lại đứng dậy tiếp tục quan sát, tiếp tục làm nhiệm vụ.

"Tôi cũng sợ chứ," bà mỉm cười. "Ai mà không sợ. Nhưng nếu mình lùi bước thì xe không qua được, hàng không vào được chiến trường. Nghĩ vậy nên lại bước tiếp."

Lời tâm sự mộc mạc ấy khiến tôi nghẹn lòng. Hóa ra, lòng dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là vượt qua nỗi sợ vì một mục tiêu lớn hơn chính bản thân mình.

Nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc, ánh mắt bà chùng xuống. Bà kể về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi đây, trong đó có mười cô gái thanh niên xung phong hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ cũng từng có những ước mơ bình dị: được trở về quê, được học tiếp, được xây dựng một mái ấm gia đình. Nhưng tất cả đã gửi lại nơi chiến trường để con đường chi viện cho miền Nam không bao giờ bị đứt.

"Chúng tôi chỉ mong đất nước hòa bình," bà nói. "Để các thế hệ sau được học tập, được sống trong hạnh phúc và không phải nghe tiếng bom rơi như chúng tôi ngày ấy."

Buổi giao lưu khép lại, nhưng câu chuyện của bà vẫn vang mãi trong tâm trí tôi. Tôi hiểu rằng những nhân chứng lịch sử không chỉ kể về chiến tranh. Họ đang truyền lại ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt qua mọi gian khó.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng ta không còn cầm súng ra chiến trường. Thế hệ trẻ có một "mặt trận" khác: học tập, lao động, sáng tạo, bảo vệ chủ quyền, giữ gìn bản sắc văn hóa và góp sức xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Đó cũng là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh tuổi xuân vì độc lập, tự do của dân tộc.

Cuộc gặp gỡ với nhân chứng lịch sử La Thị Tám khép lại, nhưng ngọn lửa mà bà truyền cho thế hệ trẻ vẫn cháy mãi. Đó là ngọn lửa của lý tưởng, của lòng yêu nước và của niềm tin rằng mỗi người Việt Nam, dù ở bất kỳ thời đại nào, cũng đều có thể cống hiến cho Tổ quốc bằng tất cả trái tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chi đoàn trường tiểu học Lý Tự Trọng (3) | Câu chuyện thời hoa lửa