Cựu chiến binh

Chi đoàn Trường Tiểu học Vô Tranh THỜI HOA LỬA – KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH NGUYỄN NGỌC MẦU

Giữa vùng trung du Thái Nguyên xanh mướt những đồi chè, có một người cựu chiến binh tên là Nguyễn Ngọc Mầu, sinh năm 1948. Cuộc sống hôm nay của ông giản dị như bao người nông dân khác: sớm ra đồi, chiều về bên ấm trà nóng. Nhưng ít ai biết rằng, phía sau vẻ bình yên ấy là cả một thời tuổi trẻ rực cháy – một “thời hoa lửa” không thể nào quên.

Thái Nguyên07/04/2026Nguyễn Thị Mỹ Hạnh (Chi đoàn Trường Tiểu học Vô Tranh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA – KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH NGUYỄN NGỌC MẦU

Giữa vùng trung du Thái Nguyên xanh mướt những đồi chè, có một người cựu chiến binh tên là Nguyễn Ngọc Mầu, sinh năm 1948. Cuộc sống hôm nay của ông giản dị như bao người nông dân khác: sớm ra đồi, chiều về bên ấm trà nóng. Nhưng ít ai biết rằng, phía sau vẻ bình yên ấy là cả một thời tuổi trẻ rực cháy – một “thời hoa lửa” không thể nào quên.

Năm ấy, năm 1965, tròn 17 tuổi ông Mầu nhập ngũ. Đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tiếng gọi lên đường vang lên khắp làng quê. Không chút do dự, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời quê hương, con đường làng quen thuộc như dài hơn, và ánh mắt người thân cũng nặng trĩu hơn. Nhưng trong tim chàng trai trẻ khi ấy chỉ có một niềm tin: phải đi, để bảo vệ quê hương. Ông nói: “Tôi cũng như những quân nhân tham gia kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược khác. Chúng tôi đã sống và chiến đấu không phải vì tấm huân, huy chương hay để lấy danh hiệu dũng sĩ, mà vì một Việt Nam thống nhất." - Câu chuyện về “Một thời hoa lửa” của cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Mầu dành cho tôi được khai mở bằng sự khiêm tốn như vậy. Nhưng tôi nhận thấy khí chất hào hùng của người lính năm xưa được khơi lên trong ánh mắt tự hào của một cựu chiến binh đã xấp xỉ tuổi “bát tuần”.

Ông nói ôn tồn: Đất nước có chiến tranh, nam nhi có mấy ai ở nhà, tất cả đều mang chí hướng ra mặt trận. Thế hệ của chúng tôi là như thế.

Sau khi tham gia đợt huấn luyện 1 tháng, làm quen với một số vũ khí, đạn dược, ông và đồng đội được đưa vào đơn vị rèn luyện để bổ sung quân cho mặt trận miền Nam. 6 tháng ở đơn vị rèn luyện đi B mới thật sự là một thao trường, ngày nào cũng đeo trên lưng 20kg đất; súng AK, đạn dược và lỉnh kỉnh bi đông nước, cơm khô tập hành quân qua các địa hình khác nhau, vừa rèn luyện tinh thần dẻo dai, vừa học tập chính trị. Ngày nào mồ hôi cũng ướt đầm lưng áo, nhưng không thấm vào đâu khi chính thức được bổ sung vào đoàn quân Nam tiến. Với ông, cuộc chiến đấu thực sự bắt đầu.

Hơn 120 ngày hành quân dưới tán rừng rậm rì dày đặc muỗi, vắt. Măng rừng, rau dại ăn thay bữa. 3 lần bị sốt rét quật xuống phải nằm lại các trạm y tế tiền phương. Chỉ cần có sức ngồi dậy húp nổi lưng cháo là có lệnh bổ sung ngay vào đoàn quân hướng về nơi đạn lửa. Cứ dọc theo các dòng sông Sê Băng Hiêng; Nậm Bạc, qua cao nguyên Balaven; Đắc Tà Oọc… dọc theo đường biên giới Việt Nam - Lào mà đi. Chưa kể những trận bom thù bất chợt rơi vào đội hình.

Ông kể: Sốt rét ác tính và bom thù làm nhiều cán bộ, chiến sĩ hy sinh trên dọc đường hành quân. Nhưng dưới những tán rừng, trên con đường mòn vẫn “nô nức” bước chân bao gái, trai quả cảm, qua các vùng đất Đắk Nớ, Đăk Chanh, Prong Mí, Prong Mẹt để tập kết bên dòng sông Xê Ka Máng. Sau ít ngày nghỉ ngơi, ông được bổ sung vào Sư đoàn quân tiên phong, trực tiếp chiến đấu tại Đại đội 7, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 31.

- Ông có nhớ mình trực tiếp cùng đơn vị đánh bao nhiêu trận không? -Tôi hỏi.

- Đánh nhiều lắm. Lính mà, nhớ sao nổi. - Ông trả lời.

Nhìn mảnh dù - chiến lợi phẩm ông mang về từ chiến trường miền Nam. Phải mất ít phút trầm tư, tĩnh trí để nhớ lại những ký ức đạn bom, ông trở lại với câu chuyện bằng cách nói chậm rãi: Hơn 50 năm trôi qua rồi, dù khi trái gió trở trời vết thương trên cơ thể vẫn nhức nhối và tuổi cao, sức khỏe hạn chế nên tôi không nhớ được logic về thời gian của từng trận đánh. Nhưng chi tiết của trận đánh thì tôi nhớ, có thể nói là cực kỳ khủng khiếp... trực diện với bom đạn mà.

Hình ảnh cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Mầu với tấm dù - chiến lợi phẩm mang về từ mặt trận phía Nam.

Ông tiếp tục kể cho tôi nghe chủ yếu chiến đấu ở Quảng Nam. Có trận chiến nào không tàn khốc bởi đạn bom. Cũng ở đó, bộ đội ta thể hiện được bản lĩnh dũng cảm và sự mưu lược. Ông Mầu tự hào: Đánh trận Núi Tịnh, tôi được giao làm Đại đội trưởng. Chốt núi Tịnh quân địch bố phòng nghiêm ngặt, song Đại đội tổ chức công phá hiệu quả, toàn bộ lực lượng địch bị tiêu diệt. Thừa thắng, Đại đội đánh hạ tiếp bốt Gò Đá thành công. Điểm lại quân số, Đại đội không có cán bộ, chiến sĩ bị thương vong. Tinh thần lạc quan được nhân lên, Đại đội do ông Mầu chỉ huy đánh tiếp các căn cứ địch tại động Mông Đa Hàm; ấp Lạc Sơn. Trận nào cũng giành chiến thắng, được Sư đoàn khen thưởng. Trải qua nhiều trận mạc, tôi luyện trong đạn bom thù làm ý chí người lính như ông Mầu trở lên sắt đá, song trong lồng ngực vẫn mang trái tim hồng đập nhịp “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh”. Tháng 3-1968, ông được kết nạp vào Đảng và tiếp tục cùng đồng đội đi vào các trận đánh.

Ông Mầu tiếp tục kể cho tôi nghe những trận đánh của năm 1972. Sau đó ông tiếp tục phục vụ trong quân đội đến tháng 9-1975 thì trở về với gia đình. Khi đó, Chiến dịch Hồ Chí Minh đã kết thúc thắng lợi. Người thân hân hoan chào đón tôi trong nước mắt. Ai cũng nhắc: 10 năm biền biệt không một lá thư. Rồi đài địch nói “bộ đội Mầu đã chết tại trận đánh bốt Núi Kiến”.

Tất cả đã đi vào hoài niệm. Những Huân, Huy chương trên ngực áo, những giấy chứng nhận Dũng sĩ diệt Mỹ, Ngụy, xe cơ giới thành kỷ niệm thời trai buổi đất nước có chiến tranh. Vâng! Tất cả những ký ức hào hùng của một thời đạn lửa được khép lại để mở ra một tương lai tươi đẹp cùng khúc hát khải hoàn trọn vẹn.và mang theo cả một bầu trời ký ức. Giờ đây ông chọn gắn bó với những đồi chè quê hương. Mỗi sáng chăm cây, mỗi chiều pha trà, ông như sống lại những tháng ngày xưa cũ. Chén trà nóng không chỉ có vị chát, vị ngọt, mà còn có cả hương vị của ký ức – của tình đồng đội, của những năm tháng “hoa lửa”.

Khi được hỏi về quá khứ, ông chỉ cười hiền:
“Chiến tranh khốc liệt lắm… nhưng cũng là quãng đời đáng nhớ nhất. Vì chúng tôi đã sống hết mình, không hối tiếc.”

“Thời hoa lửa” của Nguyễn Ngọc Mầu không chỉ là câu chuyện về chiến tranh, mà còn là bản hùng ca của tuổi trẻ – nơi con người ta biết yêu thương, hy sinh và trân trọng hòa bình hơn bao giờ hết. Giữa cuộc sống hôm nay, câu chuyện của ông như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: Hòa bình không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng cả một thời tuổi trẻ rực cháy của những con người bình dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn