CHI ĐOÀN TRƯỜNG TIỂU HỌC YÊN ĐỔ 1-CCB NGUYỄN XUÂN HỜI
Kỷ niệm không thể quên những năm kháng chiến
KỶ NIỆM KHÔNG THỂ QUÊN
Một trong những kỷ niệm mà ông Nguyễn Xuân Hời nhớ nhất trong những năm tháng chiến đấu gian khổ là trận bom ác liệt khi ông cùng đồng đội đang trên đường hành quân ra chiến trường. Mỗi lần nhắc lại, giọng ông chậm lại, ánh mắt xa xăm như sống lại những ngày tháng không thể nào quên ấy.
Cuối năm 1971, đầu năm 1972, ông được điều động từ chiến trường Thừa Thiên Huế ra chiến trường Quảng Trị. Đó là thời điểm chiến tranh diễn ra vô cùng khốc liệt. Ông cùng đồng đội lên đường hành quân trong điều kiện thiếu thốn trăm bề. Sau khoảng 7 ngày hành quân băng rừng, vượt suối, đơn vị của ông ra đến khu vực Quảng Bình 7. Đơn vị gồm 3 đại đội với hơn 270 cán bộ, chiến sĩ. Ai nấy đều mệt mỏi sau nhiều ngày di chuyển liên tục, nhưng tinh thần vẫn vững vàng, sẵn sàng nhận nhiệm vụ mới.
Thế nhưng, đúng lúc ấy, địch bất ngờ mở đợt ném bom ác liệt. Máy bay gầm rú trên bầu trời, từng loạt bom B52 trút xuống khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Ông và đồng đội buộc phải dừng hành quân, nhanh chóng tìm nơi trú ẩn trong những hầm trú có sẵn, đồng thời khẩn trương đào thêm hầm mới. Những tiếng bom nổ liên hồi, đất đá bay mù mịt, cây cối đổ rạp, khói bụi phủ kín cả một vùng trời. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, sự sống lúc ấy thật mong manh, như "ngàn cân treo sợi tóc".
Ông kể lại, địch bắn phá liên tục suốt 3 ngày 3 đêm. Mỗi ngày có tới 6 trận bom, chia thành sáng, trưa, chiều và đêm. Mỗi lần tiếng máy bay xuất hiện, ai nấy đều nín thở, nhanh chóng chui xuống hầm trú ẩn. Những phút giây ấy, ai cũng nghĩ đến gia đình, quê hương, nghĩ đến những người thân yêu đang mong chờ mình trở về. Có những lúc ông đã nghĩ rằng có lẽ mình và đồng đội sẽ không còn cơ hội trở về nữa.
Trong hoàn cảnh gian khổ ấy, việc ăn uống cũng vô cùng thiếu thốn. Không thể nhóm bếp nấu ăn vì sợ lộ vị trí, ông và đồng đội chỉ ăn lương khô mang theo để cầm cự qua ngày. Dù đói khát, mệt mỏi, nhưng không ai nản lòng. Tinh thần chiến đấu vì Tổ quốc vẫn luôn cháy bỏng trong tim mỗi người lính. Họ động viên nhau cố gắng, giữ vững tinh thần, sẵn sàng chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của đất nước.
Sau 3 ngày đêm bị bom B52 trút xuống liên tiếp, thật may mắn khi địch tạm ngừng bắn phá. Không khí dần lắng xuống, đơn vị nhanh chóng kiểm tra lại lực lượng. Dù ai cũng thấm mệt, nhưng khi nhận được lệnh tiếp tục hành quân, tất cả đều sẵn sàng lên đường. Ông và đồng đội tiếp tục tiến về phía trước, tiếp tục nhiệm vụ phục vụ kháng chiến.
Đó là một kỷ niệm mà ông Nguyễn Xuân Hời không thể nào quên trong cuộc đời quân ngũ của mình. Những ngày tháng gian khổ ấy đã tôi luyện ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết của những người lính. Và với ông, đó cũng là minh chứng cho một thời tuổi trẻ sống hết mình vì Tổ quốc, vì hòa bình hôm nay.


